Hiệu trưởng Tưởng là một đàn ông trung niên cao gầy, mặc một bộ đồ kiểu Tôn Trung Sơn bạc màu, trong văn phòng. Trước mặt ông là chiếc bàn vuông màu nâu nhạt bày biện giấy tờ và các loại sách vở bài tập. Ngoài , trong văn phòng còn để liềm, cuốc và các loại nông cụ khác, nông cụ vẫn còn dính bùn đất mới tinh.
“Chào hiệu trưởng Tưởng.”
“Cô chính là đồng chí Tiểu Khương ? Chào cô, chào cô.”
……
Hiệu trưởng Tưởng dẫn cô dạo một vòng quanh trường, giới thiệu các khu vực, đưa cho cô thời khóa biểu cùng sách cũ của giáo viên mỹ thuật đây. Vì tất cả các tiết mỹ thuật của các lớp đều do cô dạy, nên sách giáo khoa cũng vài quyển.
“Giờ giấc lên lớp cũng tương đối tự do, cô cứ thương lượng với các giáo viên khác.”
Khương Song Linh gật đầu.
Ngoài , hiệu trưởng Tưởng còn phân cho cô một mảnh đất. Không sai, đúng đấy, trường học còn ít đất trồng rau, đồng thời còn nuôi gà, nuôi vịt, nuôi heo. Đất trồng rau ngay gần trường, các giáo viên còn nhiệm vụ trực nhật cho gà, vịt, heo ăn.
“ , tất cả giáo viên luân phiên .”
“Học sinh sẽ giúp đỡ cắt cỏ heo.”
“Dọn dẹp chuồng heo cũng là luân phiên.”
Đương nhiên, cuối cùng thịt heo cũng là để cùng ăn, cải thiện bữa ăn cho cả thầy cô và học trò.
Đồng chí Tiểu Khương: “!!!”
Không ngờ giáo viên xong nuôi “heo” hàng thật giá thật. Trước cô chỉ nuôi mỗi con heo vàng lớn họ Tề ở nhà thôi…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-419.html.]
Cắt cỏ heo thì cô , nhưng đồng chí Tiểu Khương rành nấu cám heo lắm… Sau khi gả cho đồng chí Tề, cô cũng từng nấu cám heo bao giờ, chỉ xem khác nấu.
Nói thế nào nhỉ… Hình như mùi cám heo nấu lên cũng thơm, nhưng những thứ thêm cứ cảm giác như đang quấy một nồi "hắc ám chi nương". Mang theo một mùi hương đáng sợ đầy bí ẩn, nhưng lũ heo con ăn ngon lành.
đồng chí Tiểu Khương dám nếm thử.
Chắc là mỗi nhà một công thức nấu cám heo khác , mỗi giáo viên nấu chắc cũng mỗi một vị. Lũ heo con chắc sẽ kén ăn , ăn gì cũng thấy ngon cả thôi.
Khương Song Linh bên cạnh chuồng heo ba chú heo con bên trong. Mấy chú heo hồng hào ủi tới ủi lui, gần thì mùi dễ ngửi lắm nên cô lùi một bước. Nhìn cái mũi heo ướt át, cô nghĩ thầm đây mới đúng là heo lớn lên nhờ ăn “cơm trăm nhà”: lũ trẻ cắt cỏ heo cho nó, các thầy cô nấu cám cho nó, cần cù chăm chỉ vỗ béo nó lớn lên.
Về cô cũng là một thành viên trong đội ngũ nuôi heo. Dù là ở trường học cũng bắt đầu sự nghiệp nuôi heo vĩ đại.
Trường học bây giờ đúng là nơi để bọn trẻ trải nghiệm cuộc sống, lớp nào cũng vườn rau nhỏ và đàn gà vịt riêng, các thầy cô cũng theo đó mà tự cấp tự túc, trồng rau và dạy học đôi đường trễ nải.
Dưới sự dẫn dắt của hiệu trưởng Tưởng, Khương Song Linh còn xem mảnh đất trồng rau của . Đương nhiên, cô giống các giáo viên khác ngày nào cũng ở trường, nên nhờ khác giúp đỡ chăm sóc. Hai nhóc tì học ở trường cũng thể giúp quản lý vườn rau của một chút.
Giới thiệu xong xuôi, hiệu trưởng Tưởng việc . Hai ngày đầu khai giảng, các giáo viên khác đều bận rộn, chỉ Khương Song Linh là tương đối nhàn rỗi vì cô chỉ là giáo viên mỹ thuật. Thế là cô cầm mấy quyển sách mỹ thuật cũ dạo một vòng quanh trường tự về nhà.
Tề Việt và Khương Triệt vẫn còn đang ở trường.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khương Song Linh bộ một về. Vì bọn trẻ, cô cứ dừng dừng, nghỉ tảng đá lớn bên bờ suối một lát, lúc mới hăng hái trở về nhà.
Đồng chí Tiểu Khương lúc tiếc nuối vì thập niên 70 điện thoại thông minh cũng chẳng mạng xã hội, nếu với cường độ mỗi ngày thế , cô chắc chắn sẽ đầu bảng xếp hạng đếm bước chân. Một ngày vận động tuyệt đối ít.
Đương nhiên, nếu thời đại thực sự thứ ghi bước chân, thì bước của đồng chí Tề Hành nhà cô chắc còn dọa hơn. Số bước của bọn trẻ cũng thấp. Mỗi ngày cả vạn bước, sống lâu trăm tuổi. Người xung quanh đây ai cũng nhiều cả.