Khương Song Linh đẩy cổng bước sân. Triệu Dĩnh Hoa thấy động tĩnh bên ngoài, thấy cô về liền hỏi: “Tiểu Khương, giáo viên cảm giác thế nào?”
Triệu Dĩnh Hoa thực sự tò mò. Bà cả đời tuy theo lão Tề nam về bắc, nhưng đúng là từng một công việc chính thức nào.
“Mẹ, con dạy mỹ thuật, hôm nay vẫn tiết.”
“ hôm nay con thấy trường học nuôi heo, còn nấu cám heo nữa.”
Triệu Dĩnh Hoa: “……”
Tại chỉ là nấu cám heo thôi mà chút hưng phấn trong giọng của cô con dâu út thế nhỉ? Nuôi heo vui vẻ thế ?
“Tiểu Khương, con nuôi heo ở nhà ?”
Khương Song Linh: “Trong nhà nuôi mà . Con xem Tiểu Huy Huy đây, thằng bé nhớ ?”
“Nhớ, nhớ, mở mắt là đòi tìm con .”
“Vậy con cho bé heo ăn đây.”
Triệu Dĩnh Hoa: “……” thật là bé heo. Thằng Năm nhà bà hình như cũng thế…
Khương Song Linh ôm chú heo con núc ních của nhà lòng. Đồng chí Tiểu Huy Huy nuôi khéo, nhóc con mấy tháng tuổi da dẻ trắng trẻo mịn màng, cánh tay nhỏ như ngó sen, luôn tạo cho cảm giác bụ bẫm đáng yêu.
Cô ôm con lòng, hôn chụt lên hai má phúng phính. Nhóc con thích mật với , toét cái miệng nhỏ vui vẻ. Nước miếng trong suốt tự nhiên chảy xuống theo khóe miệng màu hồng nhạt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Cục cưng , thơm một cái nào.”
“Mẹ thơm một cái.”
Khương Song Linh ôm tiểu gia hỏa lên giường tre, mũi to cọ nhẹ cái mũi nhỏ, đôi mắt to như quả nho đen của con, theo bản năng câu cửa miệng hàng ngày: “Ngoan bảo, gọi nào?”
Tiểu gia hỏa rúc trong lòng cô, ngửa đầu nhỏ lên, toét miệng lộ đầu lưỡi hồng hồng cùng mấy chiếc răng sữa trắng ngà, phát một tràng âm thanh a a ô ô rõ nghĩa, đó đột nhiên bật một câu: “M... Mạ?”
Đồng chí Tiểu Khương đang ôm chú heo con lập tức trố mắt. Cô thấy cái gì? Hình như thấy nhóc tì gọi cô một tiếng “Mẹ” tròn vành rõ chữ?
“Huy Huy, bạn nhỏ Huy Huy, chúng gọi nữa nào. Gọi , ơi?”
Nhóc tì chớp chớp mắt: “Mạ?”
“Mạ... Mẹ á?”
Nghe tiếng “Mẹ” , tâm trạng của Khương Song Linh lúc đó thật dùng từ ngữ nào để miêu tả, cảm giác kích động đến mức lôi chồng hóng gió vài vòng quanh thành phố núi. Đây là khoảnh khắc ý nghĩa bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-420.html.]
“Mẹ, ơi, mau , Tiểu Huy Huy gọi !!”
Tiểu Huy Huy ở trong lòng cô cũng hùa theo mở miệng: “Mẹ? Mạ!!”
Bên ngoài, Triệu Dĩnh Hoa thấy giọng non nớt của cháu trai nội, tức khắc cũng vui mừng: “Biết gọi hả? Để bà nội xem nào.”
“Mẹ… a ân… Mạ!”
Khương Song Linh ôm con trai hôn chùn chụt mấy cái: “ là bảo bối ngoan của . Nào, gọi thêm mấy tiếng nữa .”
“Nào, gọi bà nội…”
“A?!”
Đến chập choạng tối, hai đồng chí nhỏ Tề Việt và Khương Triệt cùng bạn nhỏ Vương Vân Sinh hàng xóm kết bạn đeo cặp sách về nhà. Trên đường thì nhảy nhót tưng bừng, hưng phấn kích động, nhưng chờ đến khi gần tới cửa nhà, mặt bọn chúng liền bày một bộ mặt ỉu xìu, cụp đuôi mang theo vẻ mặt “đau khổ” bước .
Cái mặt ỉu xìu là chịu đả kích, cần an ủi đây mà.
“Mẹ , về thế? Mẹ đợi bọn con!!”
“A tỷ, em thấy chị giáo viên, là cô giáo ?”
……
“Tiết mỹ thuật đợi hai ngày nữa mới .”
“Mấy đứa, mau đây nhanh lên, đồng chí Tiểu Huy Huy nhà họ Tề gọi , mau đây nào.”
“Nhóc Mạnh Mẽ, con em gọi ?”
“A , gọi con là đấy.”
Mắt Tề Việt và Khương Triệt lập tức sáng rực lên. Bộ mặt ỉu xìu cố tình duy trì nãy giờ trong khoảnh khắc biến mất thấy tăm , khuôn mặt nhỏ còn chút ủ rũ nào, phát huy tốc độ tên lửa chạy ùa nhà.
“Em trai em trai, gọi !
“Em trai em trai!”
Lần đầu tiên cả theo đúng nghĩa, đồng chí nhỏ Tề Việt vô cùng kích động. Rốt cuộc là Tề Nhất thì Tề Nhị nền, Tề Đại Ca cũng cần Tề Tiểu Đệ, vì thế việc đối phương gọi “Anh” ý nghĩa đặc biệt quan trọng.