Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [Thập niên 70] - Chương 441

Cập nhật lúc: 2026-01-12 16:05:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“A Việt, con xem hổ ?”

 

“A , em xem báo ?”

 

Khương Triệt và Tề Việt do dự một chút: “Vậy vườn bách thú xem .”

 

“Được, chờ hai đứa nghỉ sẽ đưa vườn bách thú thành phố núi, thì hai đứa cũng từng thành phố núi.”

 

Chờ đến ngày hai nhóc tì nghỉ, hai chú cún con dậy đặc biệt sớm, trời còn sáng lải nhải bò dậy, thể chờ đợi thành phố xem hổ và báo.

 

Thậm chí hai tên cơm sáng cũng ăn.

 

“Cho dù chúng bây giờ, vườn bách thú cũng chắc mở cửa.”

 

“Hổ và báo cũng ngủ.”

 

“Khỉ cũng ngủ!!”

 

Khương Song Linh nhanh ch.óng nấu một nồi mì sợi to, cả nhà ăn xong, cô dắt Tề Việt và Khương Triệt xuống núi. Cô chèo thuyền đưa hai đứa nhỏ thành phố núi, đương nhiên vì an của trẻ nhỏ, mỗi đứa phát một cái hồ lô (để phao).

 

Tề Việt và Khương Triệt, hai tiểu gia hỏa gan lớn, thuyền do đồng chí Tiểu Khương “ba ” ( bằng lái, kinh nghiệm, bảo đảm) chèo, chẳng sợ hãi chút nào, còn ở mạn thuyền ý đồ lén lút vươn tay nhỏ nghịch nước.

 

“Các con nghịch nước, nhỡ ngã chúi đầu xuống, dọa giật đấy.”

 

“Nhóc con ngoan, thành thật một chút, nếu chúng xem hổ báo nữa .” Khương Song Linh chống cây sào trúc trong tay, đầu dặn dò một tiếng.

 

Khương Triệt và Tề Việt đành thành thật thuyền, tay dám lộn xộn, nhưng mắt chằm chằm mặt nước xanh biếc, cẩn thận tìm kiếm cá bơi đáy nước.

 

Khi bọn họ chèo thuyền qua, thường xuyên gặp một đàn cá bơi qua đáy thuyền.

 

“Mẹ, cá!”

 

“Lại cá bơi tới!! Một con to quá!”

 

Hai đứa trẻ kinh hô, mắt chớp chằm chằm cá bơi trong nước.

 

“Chờ thời gian, đưa hai đứa bắt cá, hôm nay chúng vườn bách thú .”

 

Đám nhóc đồng thanh “Vâng”.

 

Bọn họ đến thành phố núi an chút nguy hiểm. Khương Song Linh dẫn hai đứa thẳng đến vườn bách thú thành phố núi, vui vẻ xem hết các loại động vật, khỉ, hổ, báo gì đó đều thấy cả. Buổi trưa tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa.

 

“Mẹ, con hổ to thật.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-441.html.]

 

“Nó cũng lười quá, chẳng thèm động đậy mấy cái.”

 

“Khỉ tự bóc lạc.”

 

……

 

Đám nhóc tinh lực dồi dào, còn Khương Song Linh thì cảm thấy thể xác và tinh thần mỏi mệt. Cô nghĩ thầm sớm thế nên ném con cho Tề Hành, để Tề Hành đưa hai nhóc tì dạo vườn bách thú, thực sự là quá mệt !

 

Trông trẻ là một việc lao động chân tay nặng nhọc.

 

“Được , chúng về nhà thôi.”

 

Hôm nay thỏa mãn nguyện vọng xem khỉ của đám nhóc, chơi đùa ăn uống đều kết thúc, Khương Song Linh ngáp một cái, cô về nhà xong cần thiết bất động.

 

Cô dẫn hai đứa nhỏ về phía bến đò, nửa đường gặp bán kẹo bông gòn: “Mấy đứa, ăn kẹo bông gòn ?”

 

“Ăn!”

 

Vừa lúc, Khương Song Linh cô cũng ăn, hiếm khi thấy bán kẹo bông gòn, ăn thì với chuyến vất vả .

 

“Cho ba cây kẹo bông gòn.”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Khương Song Linh đưa tiền, máy móc ong ong, sợi đường trắng muốt quấn lên que tre, nhanh cuốn một vòng lớn, trong khí mang theo mùi vị ngọt ngào. Người bán đưa kẹo bông gòn tới.

 

“Hai đứa ai ?” Khương Song Linh đang định đưa kẹo bông cho con, đột nhiên thấy hai đứa nhỏ sang bên cạnh, cùng hô lên: “Ông Hạ!”

 

Khương Song Linh hiểu , hỏi: “Hai đứa gọi ai thế?”

 

đầu , thấy ông cụ Hạ đang tòa nhà đối diện. Ông cụ Hạ vốn nên ở Dung Thành cư nhiên xuất hiện đường phố thành phố núi.

 

“Hạ lão gia t.ử, ông đến thành phố núi?”

 

Ông cụ Hạ hừ một tiếng, tới cũng mua một cây kẹo bông gòn, già mà đắn dẫn đầu ba về chỗ ở của tại thành phố núi.

 

Bốn bọn họ trong tay mỗi cầm một cây kẹo bông gòn.

 

Khương Triệt nhẹ nhàng l.i.ế.m đầu lưỡi nhỏ lên kẹo bông gòn trắng muốt, trong mắt lộ ánh sáng như , quý trọng nhấm nháp từng chút một.

 

Tề Việt l.i.ế.m kẹo bông, cảm thấy l.i.ế.m đơn độc như vị quá nhạt, vì thế đầu lưỡi nhỏ l.i.ế.m vài cái xong, liền bắt đầu từng ngụm từng ngụm bạo lực c.ắ.n kẹo bông.

 

 

 

 

Loading...