Triệu Dĩnh Hoa , Tề Hành cúi đầu tiểu gia hỏa cầm cái trống bỏi trong lòng. Đồng chí Tiểu Huy Huy đùi , một lát vẻ hài lòng với dáng , ném cái trống bỏi trong tay , từ chuyển sang bò, giống con sâu róm ôm lấy đầu gối Tề Hành, gót chân nhỏ đá cơ bụng Tề Hành, tư thế vô cùng kỳ quặc.
Tề Hành: “……”
Tề Hành cứng đờ , cau mày dùng tay nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay tiểu gia hỏa trong lòng. Nhóc tì đầy một tuổi cứ như cục bột, cánh tay mập mạp núc ních, sờ thấy xương , cánh tay nhỏ xíu khiến cảm thấy bóp nhẹ cái là gãy.
Anh dám quá mạnh tay, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay con, định điều chỉnh tư thế cho nhóc.
nhóc con ân ân a a hài lòng cũng phối hợp, cứ khăng khăng ôm c.h.ặ.t lấy chân , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng buông tay, còn dùng khuôn mặt nhỏ cọ cọ nước miếng lên đùi .
Hai cha con giằng co.
“Di?!”
“Buông tay.”
Chờ , Triệu Dĩnh Hoa chuyển máy điện thoại: “Lão Nhị , chuyện gì thế?”
“Mẹ, Tết năm nay……”
Tề Diên ở đầu dây bên hỏi Triệu Dĩnh Hoa khi nào qua đó.
Còn vài tháng nữa là Triệu Dĩnh Hoa ở chỗ thằng Năm tròn một năm. Trình Minh Hi mấy ngày nay cứ hỏi bà nội bao giờ về. Tề Diên vốn định tùy ý , nhưng lời vợ cũng thể , vì thế liền gọi điện thoại tới hỏi thăm.
“Đi mày vất vả ? Tạm thời cứ ở chỗ thằng Năm ……” Triệu Dĩnh Hoa nhớ tới cảnh bôn ba, đặc biệt di chuyển. Hơn nữa hiện tại Huy Huy còn nhỏ, bà cũng giúp đỡ trông nom một chút.
“Mẹ, qua đây thăm Trình Trình ?”
“Vậy con gửi ảnh chụp cháu nội qua đây. Con cũng , với vợ con hợp lắm. Nói nữa, chăm sóc đứa trẻ tầm đó, một lớn ở là , nhiều dễ cãi .”
“Mẹ cô Tết việc về.”
“Hợp lúc mới nhớ tới ?”
“Không đúng đúng, , đừng hiểu lầm…… Đây là năm Tết đều gặp , năm nay thấy ——”
“Thế thằng Năm ở với thời gian chẳng càng ít ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-443.html.]
……
Triệu Dĩnh Hoa cúp điện thoại, bộ về nhà.
Trình Minh Hi chồng trở về, mở miệng hỏi: “Mẹ ? Quyết định về ?”
“Mẹ vẫn quyết định ở chỗ thằng Năm, về.”
“Tại a?! Bà giúp đỡ chăm sóc Tề Việt, hiện tại là Tề Huy, Trình Trình nhà thì bỏ mặc? Nó chẳng cũng là cháu nội ruột của bà ? Hóa con thứ hai thì yêu thích chứ gì?”
“Em linh tinh cái gì thế? Năm ngoái chẳng bảo chăm Trình Trình ? Là tự em gọi em lên, bảo để bà ngoại nó chăm, lúc cái gì thích.”
“Đều theo ý em , em còn hài lòng?”
“Bên cũng , ở cùng lâu , cũng ăn mấy cái Tết với thằng Năm, mấy năm nay bù .”
Chờ Triệu Dĩnh Hoa về đến nhà, mím môi, trong lòng còn chút lấn cấn. Vào phòng liền thấy cặp cha con đang giằng co .
Đồng chí Tiểu Huy Huy vô cùng tinh thần, khi vất vả đổi tư thế “ôm đùi” ba ba, nó ngừng cố gắng, ê a bò dọc theo n.g.ự.c ba ruột lên phía .
Móng vuốt nhỏ dùng sức túm c.h.ặ.t áo Tề Hành, hì hục kéo áo bò lên vai ba, cơ hồ là bò gặm, bộ hình mềm mại ghé đầu vai Tề Hành, lộ hai nửa m.ô.n.g nhỏ tròn trịa.
Cảm thấy thoải mái thì nỗ lực đá động hai cái chân, trong miệng phát liên tiếp từ ngữ rõ nghĩa: “Mạ? Măm……”
Tề Hành mặt vô biểu tình mặc kệ nhóc tì coi như “ngọn núi” để leo trèo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Quần áo vốn chỉnh tề nhóc tì chà đạp đến nhăn nhúm, còn một ít vệt nước đáng ngờ. Mũ Tề Hành rơi xuống, cả thêm vài phần sa sút kìm chế và tản mạn.
Triệu Dĩnh Hoa vốn đang tâm sự, thấy hai cha con , tức khắc nhịn bật : “Con thế nào mà để thằng bé bò đến tận đấy thế?”
“Ôm đàng hoàng ?”
Tề Hành: “……?”
Tề Hành cũng cảm thấy khó hiểu. Tiểu Huy Huy ở trong lòng bà nội và thì ngoan ngoãn yên, cũng loạn. Mà một khi sang tay Tề Hành, liền như công viên giải trí, bò loạn xạ khắp nơi.