“Con cái nhà cô thế nào?…… Chồng cô cũng mặc kệ quản ?”
“Đứa nào cũng thế, cái học học cái …… Chính là giống bố nó.”
“Cô giáo Từng, kết hôn nhỉ? Trước khi kết hôn nhất định đ.á.n.h bóng mắt cho rõ nhé.”
Cô giáo Từng vài tiếng. Khương Song Linh vùi đầu việc, tham gia mấy chuyện nhà của họ. Phụ nữ tụ tập với luôn đủ thứ chuyện để , ngoài chuyện đàn ông, con cái trong nhà, cùng với chuyện chồng cô dâu gà bay ch.ó sủa, kết hôn thì , kết hôn thì nhịn mà kể khổ……
Khương Song Linh ít tham gia những đề tài , cô chẳng gì để oán giận, cũng thích chuyện nhà mặt ngoài, vì thế coi như là công cụ.
Cũng vì , cố tình lôi đến cô.
“Cô giáo Tiểu Khương, cô bao giờ chuyện về chồng cô thế?”
“Chồng ?” Khương Song Linh sửng sốt một chút, cúi đầu dịu dàng, “Anh chẳng gì để cả.”
Nhà họ gì chuyện nhà để oán giận, tuy rằng gã đàn ông thường xuyên cô tăng huyết áp, nhưng thực sự cô vạch cái sai của , đồng chí Tiểu Khương chẳng tìm thấy điểm nào để chê trách.
Chẳng lẽ oán giận chuyện ?
Không ……
Cô giáo Trương đang cầm cán bột mở miệng: “Cô giáo Khương, tình cảm giữa cô và chồng ?”
“Vợ chồng hai , thể gì để ?”
“Cô cứ nhắc đến mặt chúng , là ý kiến với chồng ?”
……
Người đang chuyện chính là nữ giáo viên cùng Tạ Thanh Thanh chèn ép cô dạy , Khương Song Linh bà chút địch ý với .
Khương Song Linh lấy giẻ lau bàn: “Chính là bởi vì ý kiến, cho nên mới gì để . Nếu ý kiến gì với chồng , thì ngày ngày oán giận .”
Cô giáo Trương cô nghẹn họng, bởi vì trong những oán giận chồng đó bà .
“Có cô đủ hiểu về chồng ? Anh là đoàn trưởng hả, nhiều việc lắm đúng ? Bao nhiêu tuổi , đến 30 tuổi , Tiểu Khương, cô mới hai mươi chứ gì? Sao cô tìm lớn hơn nhiều thế.”
Khương Song Linh: “Tuổi tác thành vấn đề, là . chỉ cần , đối với như trai yêu thương em gái là .”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-448.html.]
Khương Song Linh cũng nên câu gì để ứng phó với mấy giáo viên , chuyện khác lạ đời các bà chắc chắn thích , tránh bàn tán thêm vài câu. Chỉ một câu “cần ” , rơi khuôn sáo cũ của đại chúng, thể hiện hình tượng một cô em gái ngốc nghếch vô cùng nhuần nhuyễn.
Đồng chí Tề quả thực là , đối với cô cũng xác thực giống trai tình cảm yêu thương em gái. Chẳng dối câu nào.
Cô giáo Trương: “……”
Một nữ giáo viên khác chen : “Cũng thể chỉ cần , còn cần những thứ khác nữa chứ. Lấy chồng, mặc áo ăn cơm, cô giáo Từng, cô cần học hỏi đấy.”
Cô giáo Từng: “……?”
“Chồng cô trai ? cứ tưởng những cô gái trẻ như các cô đều sẽ thích trai tuấn tú, thầy giáo Tiết ở thôn , trắng trẻo sạch sẽ đeo kính, trông văn nhã lắm.”
“Cô giáo Khương, cô thích với chúng về chuyện thế?”
“Anh , trông cũng tạm.”
“Tạm là thế nào?”
“Con trai các cô gặp đấy, trông giống con trai .”
“Tề Việt hả?”
“Thằng bé đó lớn lên tuấn tú lắm, Tiểu Khương, đến cô thành tạm ?”
“Cô giáo Trương, cô hỏi cái gì ngốc thế?”
……
Làm xong mấy cái bánh trung thu đầu tiên, Khương Song Linh gói hai cái rời , cũng hứng thú lấy thêm, liền mang theo hai cái bánh trung thu nóng hổi bọc giấy dầu rời khỏi trường.
Cô hứng thú tiếp tục dây dưa chuyện nhà với mấy giáo viên , cũng kể chuyện nhà cho ngoài .
“Cô giáo Tiểu Khương, cô vội thế ?”
“Ừ ừ, đây, con còn đang đợi ở nhà.”
“Lát nữa chúng định hái quả dại, cô cũng ?”
“Không .”