Khương Song Linh khoanh tay: “Ngày mưa còn thiếu ? Mọi chẳng đều về nhà như thế? thì ngã bao giờ, chứ cô giáo Trương tháng mới ngã một đấy, đúng là cẩn thận hơn. mà là chồng cô, cũng chẳng yên tâm về cô . Sợ cô đầy một tháng ngã chổng vó hai .”
Cô giáo Trương: “Cô ——”
Khương Song Linh xoay thu dọn đồ đạc. Cô xếp xong mấy quả bưởi lên bàn thì bên gọi: “Cô giáo Trương, nhà cô đến kìa.”
“Bên cạnh hình như còn một che ô đó, dáng quen lắm.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cô giáo Tằng đàn ông , đặc biệt chú ý đến vóc dáng cao lớn đĩnh đạc của đối phương, chợt nghĩ : “Cô giáo Tiểu Khương, cô xem, chồng cô đến ?”
Khương Song Linh: “???”
Cô nghĩ thầm chắc thể nào .
Tề Hành giờ về nhà ?
Bán tín bán nghi ngoài, cô phát hiện cầm ô đường núi quả nhiên là Tề Hành. Tuy lúc trời sầm tối, mưa phùn lất phất, nhưng cầm ô trong mưa, mày mắt như tranh vẽ.
Đồng chí Tề Việt còn tích cực hơn cô nhiều, còn đến nơi chủ động hét lên: “Ba ơi!”
“Anh rể!”
“Cô giáo Tiểu Khương, đây thật sự là chồng cô ?” Một nữ giáo viên trung niên gia đình bốn mắt, ánh mắt sáng rực lên: “Thật hâm mộ nhà các cô, ai nấy đều như tranh.”
“Trông tuấn tú thật đấy.”
“Qua bên nghỉ ngơi chút , ô cứ để đây mở cho ráo nước.”
“À, chồng cô giáo Trương, cũng treo ô ở bên . Chỗ còn ít bánh trôi và sủi cảo, ăn ?”
Chồng cô giáo Trương cũng khách sáo: “ ăn bát bánh trôi.”
Cô giáo Trương chồng đang bên cạnh giúp thu dọn đồ đạc, nhịn bực bội ném mấy củ lạc lên bàn việc.
“Em thế? Bất cẩn .”
Cô giáo Trương trừng mắt chồng vài cái: “Tại đến lúc hả?”
Lại còn đụng mặt với chồng cái cô họ Khương . Chồng cô thì cao ráo trai, chồng thì lùn đen, cạnh thật sự chẳng dám .
Trong lòng cô thầm hận chồng vô năng, lúc coi trọng đàn ông thế chứ.
“Không em nhất định bắt đến ? Giờ hỏi ?! Không em bảo đến xách đồ về .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-462.html.]
“Vừa bát bánh trôi ngọt thật đấy.”
“Lát nữa ăn thêm mấy bát sủi cảo, sủi cảo nhân thịt ? Thế thì ăn nhiều chút. Anh thấy bên hình như còn thừa, giáo viên các em lấy thêm mang về ?”
“Hôm nay ăn đủ ?”
Cô giáo Trương mắng thầm: “Ăn ăn ăn, gọi đến là để ăn chực uống chực ? Giúp mang đồ về .”
“Có mấy thứ thôi, dùng quang gánh gánh về ?”
Khương Song Linh bưng một bát sủi cảo cho Tề Hành: “Tề Hành, đến đây?”
“Đón mấy con về nhà.”
Khương Song Linh nghĩ thầm đến thật đúng lúc: “Anh đến khéo, hôm nay trường phát ít đồ, giúp em mang về nhé.”
Người đến thì quang gánh cũng chẳng cần nữa. Bưởi thì treo lên , thịt heo cũng để ôm. Cả nhà bốn cứ thế chậm rãi về nhà.
Tề Hành gật đầu: “Ừ.”
Gia đình bốn bọn họ mang theo đồ đạc và ô . Đi một đoạn, vẫn còn một đám nhóc lưu luyến gọi với theo: “Tạm biệt cô giáo Tiểu Khương!!”
“Không nỡ xa cô giáo Tiểu Khương xinh !!”
Lũ trẻ khu dạy học vẫy tay từ biệt, khuôn mặt đứa nào cũng gió lạnh thổi đỏ bừng, giơ những bàn tay nhỏ xíu vẫy vẫy trong gió.
Vì Khương Song Linh dạy mỹ thuật cho trường nên dù tiết của cô nhiều so với giáo viên khác, nhưng học sinh cô dạy đông nhất.
Cả trường đều cô, cô là cô giáo dạy vẽ của .
“Hẹn gặp các em học kỳ nhé.”
Khương Song Linh đầu vẫy tay với bọn trẻ. Khương Triệt ôm chầm lấy đùi cô: “Chị ơi, chúng ngày nào cũng gặp mà.”
“ đúng , cái thằng lém lỉnh , tất nhiên là ngày nào cũng gặp.”
“A Việt, con từ từ , tạm thời ôm đùi ba con , chờ sắp xếp đồ tay .”
Nếu cái thằng nhóc lực điền mà lao nữa thì Khương Song Linh cầm nổi đồ tay mất.