Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [Thập niên 70] - Chương 479

Cập nhật lúc: 2026-01-12 16:08:37
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thằng Huy Huy chịu tranh, nó cứ đòi khỉ thật, Tiểu Khương phát cáu lên, xé hết tranh xuống. Còn ở đây …… đúng …… chính là chỗ .”

 

Ông cụ Hạ xem qua từng bức tranh khỉ cô vẽ đó, tự chủ gật gật đầu: “Luyện tập ít nhỉ.”

 

, cũng thấy vợ thằng Năm vẽ khỉ ngày càng giống.”

 

“Nhìn tấm xem, sống động y như khỉ thật.”

 

thấy bức vẽ nhất là bức !!” Triệu Dĩnh Hoa tùy tiện chỉ một bức chân dung khỉ.

 

Ông cụ Hạ: “…… Bà kỹ bức đàn khỉ xem?”

 

Triệu Dĩnh Hoa: “Cái …… Khỉ nhiều quá, mấy chục con nhỉ?”

 

Nhiều khỉ thế , thôi đau đầu.

 

Ông cụ Hạ: “108 con khỉ.”

 

Triệu Dĩnh Hoa: “……”

 

“Đây là tác phẩm xuất sắc nhất của cô .” Ông cụ Hạ hài lòng gật đầu.

 

Triệu Dĩnh Hoa: “?????”

 

Điên !

 

“Ông cụ Hạ…… Ông thích…… cái đám khỉ á?”

 

mang về thưởng thức thêm chút nữa.”

 

Triệu Dĩnh Hoa chỉ thấy da đầu tê dại. Nhiều khỉ thế , nhiều ban đêm gặp ác mộng ?

 

“Hay là ông mang về thành phố Núi từ từ mà ngắm? Trời sắp tối , nên nấn ná nữa.”

 

“Được, mang bức tranh nhé.”

 

Ông cụ Hạ cẩn thận mang theo bức bảo bối “Đàn hầu đồ” cùng Triệu Dĩnh Hoa thuyền đến thành phố Núi.

 

Ngày hôm , ông mang bức tranh đến Học viện Mỹ thuật thành phố Núi, tìm gặp thầy giáo của Khương Song Linh là ông Thẩm. Ông Thẩm thấy bức tranh , lập tức kinh ngạc.

 

“Đây là Tiểu Khương vẽ ?”

 

“Trình độ nghệ thuật của bức tranh cao, ngờ cô tiến bộ đến mức ……” Ông Thẩm lẩm bẩm.

 

“Trước đó bảo cô nộp một tác phẩm dự thi, chính là bức ? Cô bảo với là tranh dự thi đợi cô từ quê về sẽ nộp cho .”

 

“Không ngờ cô thành ?”

 

Ông cụ Hạ: “……”

 

Ông cụ Hạ chút buồn bực, đây là tác phẩm Khương Song Linh tham gia thi đấu ư? Ông qua.

 

Ông Thẩm : “Để vẽ bức đàn khỉ , cô chắc luyện tập bao lâu , 108 con khỉ , liền mạch lưu loát, ông chỗ xem, còn cả chỗ nữa……”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-479.html.]

Ông cụ Hạ: “Cô vẽ ít khỉ , còn dẫn con vườn bách thú quan sát kỹ loài khỉ, đúng , cô còn từng gặp khỉ hoang dã nhiều nữa.”

 

“…… Thảo nào.”

 

“Cô vẽ một tác phẩm như thế …… vốn nắm chắc lắm về việc cô đoạt giải, nhưng giờ nắm chắc tám chín phần mười .”

 

Bức tranh là trình độ vượt xa mức bình thường của Khương Song Linh vô .

 

“Không ngờ cô giỏi vẽ khỉ đến thế.”

 

Ông cụ Hạ gật gù chiều suy nghĩ: “Là do con trai út cô thích khỉ, cô vẽ nhiều để dán trong phòng thằng bé.”

 

……

 

“Hóa đằng còn một câu chuyện như .” Ông Thẩm lẳng lặng gật đầu, “Mang theo tình yêu nồng đậm của một .”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

“Thảo nào tranh chứa chan tình cảm, mỗi con khỉ đều sinh động hoạt bát, thì là thế……”

 

Khương Song Linh và Tề Hành dắt ba đứa trẻ ga tàu hỏa thành phố Núi đông nghịt . Tề Huy bám lấy chân ba đông tây, đôi mắt to đen láy đảo qua đảo ngừng.

 

Bạn nhỏ Tề Huy từng xa nhà bao giờ, đầu tiên đến nơi như ga tàu hỏa, cũng thấy tò mò.

 

Người đeo gùi ngang qua, bé cũng rướn cổ lên như hươu cao cổ mà ngóng theo.

 

Thấy nhân viên nhà ga kéo xe đẩy nhỏ xuyên qua đám đông, bé cũng nhịn đuổi theo cái xe đẩy đó.

 

Sau đó liền túm áo xách .

 

Tề Việt và Khương Triệt là hai lớn chững chạc, giúp trông chừng con chạch nhỏ trơn trượt .

 

“Anh ơi, là cái gì thế?”

 

“Bán lạc, hạt dưa.”

 

“Khỉ ăn lạc hạt dưa ?”

 

……

 

Khương Song Linh: “……”

 

chút mệt mỏi dựa vai Tề Hành.

 

Nhắc đến khỉ là thấy mệt cả lẫn tâm.

 

Hy vọng chuyến , cái thằng nhóc con phá phách trong nhà thể quên sạch đám khỉ .

 

Tàu hỏa vỏ xanh hú còi “u u u” ga. Tề Hành ôm Tề Huy lòng, thằng nhóc mở to đôi mắt tròn xoe đoàn tàu dài ngoằng mắt.

 

“Ba ơi? Chúng chuyển nhà ạ?”

 

“Ba đưa con và , về quê ngoại.”

 

 

 

 

Loading...