……
Cả nhà lên tàu. Tề Hành và Khương Song Linh ôm Tề Huy một hàng ghế, Tề Việt và Khương Triệt đối diện. Cả gia đình tạm thời bao thầu một góc toa tàu.
Sau khi lên tàu, trong toa vang lên tiếng động lạch cạch dứt, tiếng sắp xếp hành lý, tiếng chuyện ồn ào. Phía , tiếp viên cầm loa nhắc nhở hành khách những điều cần lưu ý.
Người bán lạc, hạt dưa đang chuẩn toa.
Tề Huy lên xe đòi chen cửa sổ ngoài. Đợi yên vị, tàu hỏa bắt đầu chạy xình xịch khỏi ga, khung cảnh bên ngoài biến thành những cánh đồng xanh mướt.
Gió lạnh se sắt thổi vù vù qua cửa sổ, Khương Song Linh đội cho con cái mũ lông thỏ nhỏ. Tề Huy rúc trong lòng , rướn cổ như hươu cao cổ cố ngoài.
“Mẹ ơi, nhanh quá!!”
Tề Hành lên xe nhắm mắt dưỡng thần. Đối diện, Tề Việt và Khương Triệt chụm đầu , chuyện thú vị ở trường. Khương Song Linh dáng vẻ hòa thuận vui vẻ của hai đứa, trong đầu hiện lên hình ảnh 5 năm .
Hai đứa trẻ bốn năm tuổi chen chúc ghế, ăn bánh sữa nhỏ, xem truyện tranh……
Từ năm 1971 đến 1976, 5 năm trôi qua.
Khương Song Linh khỏi thầm cảm thán sự biến chuyển của thời gian. 5 năm , đàn ông bên cạnh đối với cô vẫn chỉ là một lạ mới gặp hai , mà hiện tại, là mật nhất của cô thế giới .
Sự đổi của đời thật kỳ diệu bao.
“Lúc ít bánh sữa, nào, mỗi nếm thử một miếng.” Khương Song Linh vẫn nhớ từng bánh sữa nhỏ, cố ý phiên bản nâng cấp mang theo.
Cô chia cho mỗi một miếng.
Khương Triệt vui vẻ nhận lấy bánh sữa từ chị gái, c.ắ.n một miếng, tuy thấy quá ngọt nhưng vẫn nghiêm túc ăn hết; Tề Việt nhận lấy bánh, vị ngọt ngấy khiến bé cau mày, giống hệt biểu cảm của Tề Hành đầu tiên ăn bánh sữa năm đó đến bảy tám phần; Tề Hành mặt vô cảm ăn miếng bánh ngọt khé cổ, mấy năm nay kinh qua bao Khương Song Linh đút điểm tâm ngọt ngấy, giờ vô cảm; Khương Song Linh ăn bánh sữa trong tay, cũng cảm thấy cổ họng sắp đường cho khé c.h.ế.t.
Trong năm đang , chỉ bạn nhỏ Tề Huy là thật lòng thật thích ăn bánh sữa .
“Mẹ ơi, ngon quá! Con ăn nữa.”
Khương Song Linh: “……”
Ba bên cạnh: “……”
Họ qua đêm tàu. Đến chạng vạng, cả nhà mua cơm hộp tàu. Trong mắt bán cơm hộp, gia đình đúng là “nhà giàu” chơi.
Ăn quá nhiều.
Lúc Khương Song Linh lấy nước, cùng toa đùa với cô: “Nhà cô con trai nhiều quá, khó nuôi lắm đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-480.html.]
“Ăn nhiều thật đấy!”
“ thấy cô ăn ít quá, đừng tiết kiệm với bản quá.”
Khương Song Linh cứng họng.
Cô…… Cô thế mà nhận một sự đồng cảm?!
Mang theo một đám thùng cơm ngoài, mà cô chỉ ăn bằng một cái thìa nhỏ.
Không cô ăn nhiều, mà là do bọn họ nền nên cô trông như ăn quá ít.
Đau đầu thật.
Lúc Khương Song Linh chỗ , Tề Huy đang ghế đá chân qua , bé chán ngắm cảnh bên ngoài. “Mẹ ơi, con xem TV.”
“Trên tàu TV , kể chuyện cho con nhé.”
“Muốn kể chuyện cơ, hát cho con .”
Tề Việt: “?” Anh hát lạc tông mà?
Khương Triệt: “!?” Cậu kể chuyện?
Khương Song Linh và Tề Hành: “……”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Không kể chuyện thì chúng thơ cổ ?”
Bảo Tề Việt hát xe, nhà định nổi tiếng tàu hỏa ?
Tề Huy xụ mặt: “Thế thôi kể chuyện ạ.”
Khương Song Linh ôm thằng nhóc lòng, cầm cuốn truyện tranh kể chuyện cho nó . Tề Huy ban ngày tuy hoạt bát hiếu động nhưng ban đêm ngủ cực sớm. Nghe tiếng kể, cái đầu nhỏ cứ gật gà gật gù như gà con mổ thóc, từ từ ngủ .
Tề Hành đón lấy Tề Huy ngủ say ôm lòng . Khương Song Linh cũng chút mệt mỏi, dựa vai Tề Hành, nhẹ nhàng chìm giấc ngủ.
Đèn trong toa tắt hết, cửa sổ tàu cũng đóng , chỉ còn thấy tiếng tàu hỏa chạy xình xịch nhịp điệu đường ray.
Tề Hành đầu, đặt một nụ hôn lên trán phụ nữ bên cạnh, từ từ nhắm mắt .