Cô sống , cô sẽ cùng Tề Hành và các con sống thật hạnh phúc.
Khương Song Linh dường như việc gì trở về, ngờ Tề Hành trầm mặt hỏi cô: “Tiêu Chấn Xương là ai?”
“Anh lén chúng em chuyện?!”
Giọng Tề Hành lạnh hơn vài phần: “Hắn là ai?”
Khương Song Linh: “…… Là một đàn ông trong làng, em từng với quá vài câu.”
Dù Khương Song Linh giải thích, gã đàn ông dường như vẫn còn giận dỗi, mặt xụ xuống như ai nợ tiền .
Hũ dấm chua.
“Tề Hành, Tề Hành? Đi thôi.” Khương Song Linh kéo tay áo , “Anh ơi, trai , chúng về nhà .”
Tề Hành ngước mắt hỏi cô: “Nhà em ở ?”
Khương Song Linh tủm tỉm : “Nhà ở thì nhà em ở đó.”
“Đừng để ý mấy chuyện . Nhân cơ hội , cả nhà Dung Thành một chuyến , lâu gặp vợ chồng Đoàn trưởng Hà, chị Tuyết Xu, còn cả Sư trưởng Chu, cô giáo Diêu nữa……”
Cả nhà tàu hỏa trở về, giữa đường ghé qua Dung Thành, đến khu tập thể quân đội từng ở một năm. Khương Song Linh căn nhà đổi chủ, trong lòng cảm khái muôn vàn.
Khoảnh sân nhỏ đối với cô mới là chốn cũ thực sự. Cô còn nhớ mảnh vườn rau mọc theo thiên tính tự nhiên của , con rắn bò nhà, cảnh mặt trời lặn từ mái nhà…… Rất nhiều nhiều hồi ức thuộc về nơi .
“Huy Huy, con , chính là sinh ở đây đấy.”
Tề Huy nghiêng đầu: “Tại con nhớ ạ?”
“Bởi vì lúc sinh con còn ghi nhớ, nhưng và con . A Việt, A Triệt, hai đứa còn nhớ chuyện hồi nhỏ ?”
Tề Việt: “Nhớ chứ ạ, nhớ cảnh ba, thê nhi thê (vợ con em vợ) cùng gà.”
Khương Song Linh: “……”
Lớn tướng thế còn nhớ chuyện gà thế hả?
Khương Triệt: “Nuôi thỏ ạ?”
Khương Song Linh : “ , hai đứa thích nhất là bò bên chuồng thỏ cho thỏ ăn, chen lấn , chen đến mức thỏ cũng sợ hai đứa.”
Tề Việt: “…… Có ạ?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Đương nhiên là , còn vụ vật tay giữa Tề Đại Lực và Khương Tiểu Hoa nữa.”
Khương Triệt: “!!”
Tề Huy: “Khương Tiểu Hoa?”
Khương Triệt: “Không .”
Tề Huy: “…… Tề Đại Lực?”
Tề Việt: “Cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-487.html.]
Tề Huy: “Tề Đại Lực bắt khỉ chẳng là ?”
Tề Việt: “……”
Tề Huy: “Anh là Tề Đại Lực, con là Tề Tiểu Lực?”
Khương Triệt: “Cháu là Tề Mỹ Sinh.”
Khương Song Linh: “????!!”
Em trai , ngờ em lén nhớ kỹ nhiều thứ thế nhé.
Tề Huy: “Tại con là Mỹ Sinh?”
Tề Việt: “Đứa trẻ do xinh mỹ lệ sinh .”
Tề Huy ngẩng đầu Khương Song Linh, Tề Hành, nghi hoặc: “Vậy tại con gọi là Tuấn Sinh? Mọi bảo ba tuấn tú, con là đứa trẻ do ba tuấn và xinh cùng sinh mà……”
Khương Song Linh: “……”
“Tuấn Sinh là con nhà bác Vương hàng xóm.”
Tề Huy: “Hàng xóm là Vân Sinh ạ? Anh là đứa trẻ sinh lúc trời nhiều mây (Vân) ạ?”
Tề Hành, Tề Việt, Khương Triệt: “……”
Khương Song Linh cứng họng, nghĩ thầm vấn đề vô cùng phức tạp, bọn họ tới hai đời “lão Vương hàng xóm”.
“Tiểu Khương!!”
Vương Tuyết Xu gặp Khương Song Linh thì kích động thôi, lập tức bế con gái cho Khương Song Linh xem: “Nào nào nào, đến ôm bé Mỹ Sinh nhà cái nào. May mà Mỹ Sinh lớn lên giống ……”
“Đây là Huy Huy ? Đã lớn thế , Tiểu Huy Huy, lớn lên giống hệt ba nó.”
“Tuấn Sinh, Tuấn Sinh, mau đây xem , đây là bạn Huy Huy sinh cùng thời điểm với con đấy.”
Bạn nhỏ Hà Tuấn Sinh lon ton chạy từ trong phòng . Đứa nhỏ nhảy nhót tưng bừng, đúng là lớn lên giống Đoàn trưởng Hà, bé tò mò hỏi: “Mẹ ơi, ai đến thế ạ?”
“Dì Tiểu Khương của con đấy.”
Tề Huy: “Tuấn Sinh và Mỹ Sinh là con ?”
Khương Song Linh: “…… Con thật sự đổi tên ?”
Tề Huy: “Con là Huy Huy.”
Vương Tuyết Xu: “????!!! Mình cảm động quá, ngờ còn kể mấy chuyện cho Huy Huy …… Biết thế để dành cái tên đó cho ……”
Khương Song Linh dở dở : “Không …… Hiểu lầm, hiểu lầm .”
Khương Song Linh tán gẫu ở nhà Đoàn trưởng Hà vài câu, đặc biệt đến nhà Sư trưởng Chu trò chuyện với cô giáo Diêu non nửa ngày. Buổi tối ở nhà họ Hà ăn cơm. Đoàn trưởng Hà lên cơn thèm rượu, kéo Tề Hành uống cùng. Hàng xóm cũ nhiều năm gặp, ai nấy đều xúc động, ngay cả Khương Song Linh cũng kìm , uống theo chút rượu.