Không bao lâu , Trương Đông Kiên - phụ trách nhân giống gấu trúc của vườn bách thú thành phố núi - dẫn theo ba tới.
Sau khi kiểm tra tình trạng của chú gấu trúc , bọn họ vô cùng cảm kích gia đình Khương Song Linh.
"Đây là một con gấu trúc con bỏ rơi."
"Thật sự cảm ơn, quá cảm ơn !!"
...
Gấu khi nuôi hai con non đôi khi sẽ bỏ rơi con thể chất yếu hơn, và con chính là bé con bỏ đó.
Người phụ trách liên tục cảm ơn cả nhà. Khương Song Linh cảm ơn đến ngẩn cả , đến giờ vẫn hồn. Mọi chuyện diễn mới hơn một tiếng đồng hồ, rõ ràng lúc cô còn đang chụp ảnh đơn cho Tề Hành, giờ phát triển thành chuyện bọn trẻ nhặt gấu trúc??!!
...
Đồng chí Tiểu Khương hoảng hốt nghĩ:
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
—— Hóa ven đường thật sự thể nhặt gấu trúc.
Là quốc bảo đấy!!
Tề Huy - cái thằng bé đợi mãi chẳng bắt con khỉ hoang nào, thế mà tình cờ nhặt gấu trúc...
Thật thần kỳ.
Tình tiết , đến tiểu thuyết cũng chẳng dám như .
Sau khi vườn bách thú đón chú gấu trúc thương , mấy đứa nhỏ trong nhà vẫn nhớ nhung cục bột nếp . Thế là cả nhà cùng đến vườn bách thú thành phố núi thăm nom.
Chú gấu con béo ú khi vườn bách thú ăn ngon uống , chẳng mấy chốc béo lên một vòng, trở nên tròn vo và mềm mại hơn.
Khi gia đình Khương Song Linh đến thăm, cục tròn vo vẫn còn nhớ hai em Tề Việt và Tề Huy, đặc biệt là nhớ bạn nhỏ Tề Huy phát hiện . Nó chậm rãi bò qua dụi dụi bé. Tề Huy ôm lấy cục bông béo ú , còn Khương Song Linh thì tranh thủ bấm máy "tách tách" chụp cho nhóc con vài tấm ảnh.
Người phụ trách vườn bách thú thiện với gia đình họ, vì cảm kích chuyện nhặt gấu trúc nên cả nhà còn đặc cách chụp ảnh chung với những con gấu trúc khác.
Vườn bách thú thành phố núi hiện đang nuôi tổng cộng mười lăm con gấu trúc, Khương Song Linh cũng nhờ đó mà cơ hội ôm gấu trúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-499.html.]
Cơ hội tận tay vuốt ve gấu trúc thế quả là hiếm . Cả nhà họ cùng chụp ảnh lưu niệm với phụ trách và nhân viên chăm sóc, bên cạnh là mấy con gấu béo đang bò gặm trúc.
Cục bột nếp nhỏ thì trong khuỷu tay chăm sóc, năm sáu con gấu trúc cùng khung hình.
Khương Song Linh kéo đồng chí Tề Hành cùng chụp một tấm ảnh ôm gấu trúc con. Chụp xong, đồng chí Tiểu Khương vẫn thèm.
Cô cảm thấy mua cái máy ảnh thật lỗ chút nào!
Biết Tề Huy nguyện vọng xem khỉ, phụ trách vườn bách thú cũng thuận tiện thỏa mãn cho bé. Bạn nhỏ Tề Huy theo nhân viên chăm sóc khỉ tận chuồng để cho ăn, tiện thể giúp quét dọn vệ sinh, trải nghiệm cảm giác nhân viên chăm sóc nhí.
Tề Huy cầm lạc (đậu phộng) cho khỉ con ăn. Chú khỉ con lông vàng óng kêu chí ch.óe. Con khỉ cũng sợ , còn tiện tay ôm lấy Tề Huy một cái.
Tề Huy: "???!!"
Huy Huy là bắt khỉ cơ mà!
Khỉ trong vườn thông minh, còn bắt chước động tác của con . Bạn nhỏ Tề Huy vươn móng vuốt bắt tay với nó, còn vẻ mặt đầy thần kỳ bóc lạc cùng con khỉ.
Khương Song Linh: "..."
Phải chụp cho thằng nhóc mấy tấm ảnh chụp chung với khỉ bằng chứng. Sau nếu nó còn đòi bắt khỉ, cô sẽ ném đống ảnh mặt cho nó xem.
Trong lúc Tề Huy xem khỉ, Triệu Dĩnh Hoa xem các loài chim, còn hai nhóc Tề Việt và Khương Triệt thì vui vẻ theo nhân viên chăm sóc trải nghiệm việc cho hổ và báo ăn.
Tề Việt đúng là tình yêu sâu sắc với loài hổ.
Con hổ trong chuồng mở cái miệng đỏ lòm như chậu m.á.u, từng chiếc răng trắng muốt như gai thép khiến xem kinh hồn bạt vía. Cách một lớp l.ồ.ng sắt, nhân viên chăm sóc dùng một cái kẹp lớn kẹp thịt đút cho con hổ bên trong ăn.
Tề Hành và Khương Triệt - hai cũng xông thử cho ăn.
Khương Song Linh giúp chụp hai tấm ảnh cảnh cho hổ ăn xong liền lập tức kéo đồng chí Tề Hành bên cạnh rời . Nhìn loài thú ăn thịt hung mãnh ăn uống hoảng sợ, cô chẳng sở thích xem hổ ăn thịt.
Khương Song Linh đưa con đến vườn bách thú vài nên khá quen thuộc bố cục ở đây. Tay xách máy ảnh, cô kéo tay Tề Hành về một hướng, vườn bách thú gần đây mới nhập về một con voi.