Vương Hạ Chi: "... Không, lão Vương nhà kỹ thuật cao như Đoàn trưởng Tề nhà cô . Đoàn trưởng Tề nhà cô đúng là nghệ nhân lâu đời thật."
Khương Song Linh: "..."
"Đồng chí Tiểu Khương, vẫn là cô gan lớn."
Khương Song Linh: "Cái gì mà gan lớn, chị dâu, chị chi bằng trực tiếp tự chọc ."
Vương Hạ Chi: " , nếu để lão Vương nhà , thà tự động thủ còn hơn."
Khương Song Linh: "..."
"Thôi cái nữa, xem, tiếng trẻ con ."
Một trận tiếng nháo của trẻ con từ chân núi truyền lên, đứa bé đến tê tâm liệt phế, trong miệng gọi " ơi" gì đó.
"Người cũng thật nhẫn tâm a."
Vương Hạ Chi thở dài một : "Riêng mấy ngày nay , ly hôn bảy tám đôi ."
Khôi phục thi đại học, thanh niên trí thức về thành phố thật là một chuyện , nhưng cũng bởi dâng lên một làn sóng ly hôn. Có vì về thành phố mà bỏ vợ bỏ con, cũng bỏ chồng bỏ con, đồng dạng cũng vì đại học mà ly hôn, cũng khi học đại học, tầm rộng mở hơn, tìm mùa xuân khác ở đại học, trở về chê bai một nửa của thô tục, cũng nháo đòi ly hôn.
"Chị Tôn ly hôn ?"
"Ly ."
Sau khi tạm biệt Vương Hạ Chi, Khương Song Linh gặp cô giáo Tằng. Cô giáo Tằng thấy cô liền chia sẻ chuyện bát quái : "Chỉ trong một hai tháng , hơn hai mươi đôi ly hôn . Hôm nay nhà nháo ly hôn, ngày mai nhà nháo ly hôn. Chờ mấy ngày nữa một đợt thanh niên trí thức rời , phỏng chừng còn ly nữa."
"Cái con bé Nha nhà , năm nay thi đậu, nhà chồng cho nó thi nữa, hình như cũng nháo đòi ly hôn..."
Cô giáo Tằng thổn thức: "Nghe đến mức cũng ly hôn luôn."
Khương Song Linh: "??????"
"Chị gì mà ly hôn?"
"Ha ha, thì giống như xem náo nhiệt mà, đều ly hôn, ly hôn, thế chẳng chút ngứa ngáy ." Cô giáo Tằng tuy ngoài miệng nhưng thực là đang đùa: " thấy mấy , cũng là thấy nhà khác ly hôn, chính cũng nháo đòi ly hôn theo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-536.html.]
Khương Song Linh lắc đầu: "Chuyện nhà cũng chẳng liên quan gì đến ."
"Cô giáo Tiểu Khương, cô kết hôn nhiều năm như , từng nghĩ ly hôn ?"
"Em á? Không ly hôn."
Đồng chí Tiểu Khương tỏ vẻ còn thấy cái đầu trọc của đàn ông nào đó, kiên quyết ly hôn.
Nghe xung quanh từng đôi từng đôi ly hôn, Khương Song Linh nhịn cũng suy nghĩ về chuyện . Nghĩ đến cuộc hôn nhân của và Tề Hành, thì cô và Tề Hành kết hôn bảy năm, cũng đến ngày "thất niên chi dương" (khủng hoảng hôn nhân năm thứ 7).
Đều lúc vợ chồng dễ dàng gặp nguy cơ hôn nhân trọng đại...
"Lỗ tai còn đau ?"
"Cũng , đau nữa ." Khương Song Linh sờ cái đinh bạc vành tai, nhẹ nhàng xoay tròn một vòng, cũng cảm giác gì quá lớn. Xem tay nghề đồng chí Tề , tiêu độc cũng đúng chỗ, nhiễm trùng cũng mủ, lỗ tai lành lặn, tin rằng bao lâu nữa là thể thực hiện tự do đổi bông tai.
"Tề Hành, gần đây em nhiều đều ly hôn..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Sao thế?"
"Chính là tò mò, từng nghĩ tới chuyện ly hôn với em gái Khương ?"
"Không , đừng nghĩ lung tung." Tề Hành kéo tay cô, nhẹ nhàng chải tóc cho cô, ôn nhu : "Anh sống cùng em cả đời."
Khương Song Linh : "Em cũng thế, ly hôn, chờ chúng già , em còn đếm xem đầu bao nhiêu sợi tóc bạc."
"Tóc nhiều, em đếm cả đời cũng hết."
"Anh tự đại , cái đó cũng chắc . Chờ khi chúng già , chừng tóc rụng chỉ còn mấy sợi, em một ngày thể đếm nhiều ."
Tề Hành: "Tại em gái Khương cứ luôn nhớ thương tóc của trai thế?"
"Không nhớ thương tóc thì nhớ thương cái gì? Ai bảo cạo trọc, em cũng chỉ thể chờ con d.a.o thời gian đến giúp ..."
Năm nay nóng sớm, tháng tư tháng năm trời lúc lạnh lúc nóng, chốc lát thể mặc áo ngắn tay, chốc lát khoác thêm áo khoác.