Mỗi khỏi trường họ đều chỉ tiêu, hai khác trong phòng ngoài, còn một đang nhiệm vụ.
Đi bao xa, họ đụng Tiết Vân Vân ở ký túc xá khác.
Tiết Vân Vân mở miệng hỏi: "Nghỉ Tết, các về ? Tớ mấy đều về."
"Có về ."
"Tề Việt về ?"
"Chắc là về , cũng chẳng thấy háo hức thu dọn đồ đạc gì..."
Mắt Tiết Vân Vân sáng lên: "À, thế ? Không về?"
"Sao thế? Cậu địa phương ?"
" , tớ bản địa, nghỉ rủ Tề Việt ngoài chơi cùng, Kim Lăng tớ ít chỗ ho..."
Khóe miệng Hứa Bác Thanh giật giật, tùy tiện đoán: "Cậu thế nào? Cậu đừng bảo là dẫn theo em gái nhé?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tiết Vân Vân sửng sốt: "Hả? Sao thế? Cậu ..."
Đường Bách vỗ vỗ vai : "Muốn giới thiệu em gái cho , chỉ ."
"Khuyên một câu, thành công ."
"Anh vợ kiểu , tớ thấy nhiều ."
Tiết Vân Vân thở dài thườn thượt: "Còn tại tấm ảnh chụp chung gây họa . Người nhà thấy, tớ ở cũng mặc kệ, cứ hỏi thằng con trai ở hàng thứ hai từ lên là ai."
"Lại xong thành tích của thì càng đừng nữa..."
"Còn gia cảnh thế nào? Hình như thấy để lộ tình hình gia đình lắm, xem tay chi tiêu ngày thường, giống con nhà điều kiện kém, hôm nọ còn thấy đeo một cái đồng hồ..."
Hứa Bác Thanh "hừ" một tiếng: "Cậu còn thành vợ , quan tâm gia thế như ."
"Yên tâm, đừng nghĩ nữa, chắc chắn em rể ."
"Người chẳng ý đó."
Tiết Vân Vân: "Cái đó cũng chắc, em gái tớ..."
"Em gái , em gái thì ? Đừng cái gì mà chắc, kiểu vợ như tớ cũng thấy nhiều . Cậu cảm thấy em gái , chắc trúng, hơn nữa, cũng chẳng cần thiết a."
"Nhìn ngắm thôi là , đại ca tớ cũng chắc là một đối tượng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-552.html.]
"Điều kiện gia đình vẻ tồi, dư dả hơn bình thường nhiều, từng thấy thiếu tiền tiêu, ăn... Về khoản ăn uống tên luôn phóng túng bản ... thêm cơm, thường xuyên ăn thịt a."
"Gia đình bình thường phỏng chừng cũng nuôi như , khí chất là ."
"Tề Việt ít về tình hình gia đình ."
"Cái gì mà ít , gần như bao giờ ."
"Khi chúng về gia đình , đều ở bên cạnh im lặng lên tiếng."
Tiết Vân Vân: "Cậu quan hệ với gia đình lắm ? Cho nên Tết cũng về?"
Đường Bách : "Cụ thể chúng tớ cũng rõ lắm. Đi thôi, ăn cơm."
"Khuyên sớm một chút bảo em gái từ bỏ . , em gái bao nhiêu tuổi?"
"Mười lăm mười sáu."
"Đừng nghĩ linh tinh nữa, tiên học hành cho ."
...
Thoát khỏi Tiết Vân Vân, Đường Bách và Hứa Bác Thanh khoác vai tiếp tục về phía , miệng tới lui về chuyện Tề Việt.
Tề Việt tên , trai học giỏi, cũng là một kỳ nhân trong ký túc xá bọn họ. Hồi mới khai giảng, tên đặc biệt giỏi màu.
Khi đó Hứa Bác Thanh dọn dẹp giường chiếu xong, ước lượng tuổi thể lớn nhất, liền ồn ào : "Mọi báo tuổi , chúng xếp thứ tự theo tuổi tác."
"Được, tớ sinh năm 60."
"Tớ..."
"Cậu thể là Tam , là Tứ . Ai, chắc là em út nhỏ nhất chứ... Sau gọi là Tiểu Tứ... Tớ là Đại ca..."
...
Lúc Tề Việt giường vẻ mặt trương dương kiệt ngạo, giọng điệu khiêu khích: "Xếp theo tuổi thì ý nghĩa gì, chi bằng dùng nắm đ.ấ.m chuyện?"
"Cái ..." Những khác chút do dự, bất quá vì mới trường, cũng đều là những nam nhi nhiệt huyết, cũng động lòng với đề nghị của .
"Sao thế? Không dám ?" Tề Việt 1 mét tám dáng vẻ lưu manh dựa tường, vung nắm đ.ấ.m, trông phá lệ kiêu ngạo. Một khuôn mặt tuấn tú đẽ, quả thực giống như một cái gối thêu hoa đang diễu võ dương oai, đầy mặt đều hai chữ "gợi đòn".