Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [Thập niên 70] - Chương 562

Cập nhật lúc: 2026-01-12 16:10:44
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

...

 

Đương nhiên, chuyện đó đến cả.

 

Dung mạo của các nữ sinh văn học hoan nghênh. Tuy mới 16 tuổi, nhưng nhiều đều tỏ vẻ ngại tuổi tác.

 

Khương Triệt: "Tớ một lòng chỉ học tập."

 

Việc học của sinh viên y khoa khô khan và tẻ nhạt. Niềm vui lớn nhất gần đây là nhận tin của chị gái, chị dẫn các cháu tới Thủ đô đón , đó cùng đến nhà chị chồng ăn Tết.

 

Nghĩ đến việc sắp gặp chị gái rể, trong lòng Khương Triệt vui vẻ, cũng so đo mấy câu Hứa Tiên của khác nữa.

 

Chờ sóng gió qua , tự nhiên sẽ còn chuyện gì của nữa.

 

"Dạo vui thế, chuẩn về nhà ăn Tết ?"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Khương Triệt lau sạch vết nước sốt bàn: "Chị tớ và cả nhà sắp tới đây."

 

"Chị ? Cậu còn chị gái ?"

 

"Có chứ, chị duy nhất của tớ." Vừa nghĩ đến chị , Khương Triệt tự chủ nở nụ , đôi mắt phượng cong lên, mang theo một hương vị khó tả.

 

"Chị cả nhà tới Thủ đô chơi ?"

 

"Đại khái thế, tới dạo một vòng."

 

"Nhất định tới trường dạo nhé!!"

 

Lúc ăn cơm, bạn cùng phòng của tán gẫu với khác trong nhà ăn: "Chị của Hứa Tiên sắp tới đây."

 

"—— Hứa Tiên?"

 

"Chị của Hứa Tiên tới gì?"

 

Bên cạnh trêu chọc: "Đương nhiên là tới trừ yêu !"

 

"Trừ yêu gì chứ? Có Pháp Hải ."

 

Tàu hỏa sắp đến ga Thủ đô.

 

Khương Song Linh cảm thấy mệt mỏi rã rời. Tuy rằng tàu đông nghịt , nhưng tiếng động gì mấy, chỉ tiếng bánh xe va chạm đường ray kêu “ầm ầm”. Sau một chuyến dài, ai nấy đều mệt mỏi chịu nổi.

 

khi nhân viên tàu thông báo sắp đến ga cuối, cả toa tàu lập tức ồn ào náo nhiệt hẳn lên. Mọi đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, thu dọn đồ đạc, cố gắng tỉnh ngủ. Dù đến ga, nhưng hơn một nửa rời khỏi chỗ , chen chúc ở lối xếp thành một hàng dài như rồng rắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-me-ke-chu-khong-lam-chi-gai-thap-nien-70/chuong-562.html.]

Xem ai cũng nóng lòng xuống tàu.

 

Tàu hỏa dừng ở sân ga, cả nhà theo dòng xuống tàu. Chân trái Khương Song Linh bước , một luồng gió lạnh buốt thình lình ập tới khiến cô rùng , lạnh từ lòng bàn chân cứ thế lan dần lên .

 

Cô rụt , nép sát bên cạnh Tề Hành.

 

Tề Hành một tay xách hành lý, tay ôm lấy vai cô, cả nhà cùng về phía cổng . Tề Việt tuy mệt, nhưng khi xuống tàu ánh mắt khôi phục thần sắc. Tay xách một túi đồ lớn, tay trái còn dắt theo một "cà tím sương đ.á.n.h" nhỏ —— Tề Hi.

 

Tề Hi, "cà tím nhỏ" dù trong cảnh ồn ào như vẫn ngủ say như c.h.ế.t.

 

Mọi trong nhà cũng nỡ đ.á.n.h thức cô bé.

 

Mười một tuổi, hình cao lớn, Tề Huy theo cùng, chủ động hỏi cả: “Cần em giúp xách đồ ?”

 

Tề Việt lắc lư túi hành lý trong tay mặt Tề Huy. Cùng là Tề Đại Lực (Tề "sức lực lớn"), thể chút đồ mà xách nổi.

 

Tề Huy theo m.ô.n.g Tề Việt, kéo kéo tay áo : “Anh, xem hai cùng , khác tưởng là bố em ?”

 

Tề Việt nhướng mày: “Em tưởng em cùng tuổi với Hi Hi chắc?”

 

“Anh già thế ?”

 

Tề Huy: “Bố trông cũng già.”

 

Tề Việt: “... Người ngoài thể nhận nhầm bố là ruột em, tại cứ nhận nhầm thành bố em.”

 

Tề Huy nhún vai: “Hai em giống mà. Huống chi cũng chuyện ngoài hiểu lầm ruột em, vì vốn dĩ ruột em . Cho dù nhận nhầm, cũng chỉ thể nhận nhầm là chú hoặc bố em thôi...”

 

Tề Việt tặc lưỡi: “Huy Huy, em to hơn chút nữa , giờ ai cũng ruột em đấy.”

 

Cái giọng oang oang của Tề Huy quả hổ danh cô Tạ luyện từ nhỏ.

 

Tề Huy: “Anh cả đừng gọi em là Huy Huy, gọi là đồng chí Tề Huy.”

 

“Đi thôi, đồng chí nhỏ Huy Huy.”

 

Tề Việt vốn định xoa đầu em trai, tiếc là rảnh tay, đành đợi .

 

Khương Song Linh phía đầu nhắc nhở: “Bọn trẻ theo kịp nhé.”

 

Tề Việt ôm c.h.ặ.t "cà tím nhỏ" trong lòng, sải bước nhanh về phía : “Mẹ, chúng đừng cho Khương Nhị con đến vội, để cho một bất ngờ.”

 

 

 

 

Loading...