Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 22: Không trách nhiệm
Tạ T.ử Niên khi tan triều theo thói quen về phía Phượng Ninh cung. Nửa tháng chỉ cần việc gì là sẽ tới đây ở một lát hoặc qua đêm, ai vị trong lòng đang nghĩ gì nhưng hầu cận thì mỗi đêm Bệ hạ đều vẽ một bức tranh, mỗi bức tranh đều là Hoàng hậu nương nương khuất. Tạ T.ử Niên linh vị Lâm Nam Nguyệt nơi đây so với nửa tháng đổi lớn, linh vị những thứ cần đều , mà bức tường phía thì treo đầy những bức tranh vẽ, còn một mảng lớn để trống.
"Nguyệt Nguyệt hôm nay việc tới muộn một lát đợi trẫm nghĩ xem hôm nay trẫm nên vẽ màn nào của chúng ." Tạ T.ử Niên tự lẩm bẩm chuyện một . May mà tất cả hầu hạ đều lệnh ngoài điện trong nếu thấy cảnh e rằng sẽ cảm thấy Hoàng thượng điên . Kể từ khi Lâm Nam Nguyệt những ký ức Tạ T.ử Niên ném sâu trong não từng chút một hiện ngày càng rõ ràng, rõ ràng đến mức dường như những điều đó mới xảy ngày hôm qua .
Hắn theo bản năng nghĩ tới tình trạng hiện giờ chỉ nhớ thuở xưa lúc họ còn yêu . Mỗi nghĩ tới điều gì khiến vui vẻ Tạ T.ử Niên liền đem nó vẽ tuy mới qua nửa tháng mà những bức họa tích trữ tới mười bức . Hôm nay Phượng Loan phái tới mời thương lượng tên con cái Tạ T.ử Niên vô cùng sơ sài đưa hai cái tên đuổi cung nữ đó , tên hai đứa trẻ đó đến lúc đó để Khâm Thiên Giám định là . Tạ T.ử Niên ý nghĩ của vô cùng trách nhiệm nhưng kể từ khi tình cảm với Phượng Loan nhạt cách nào đem đặt vai trò một cha , rốt cuộc là bạc bẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-nam-nguyet-ta-tu-nien/22.html.]
Tạ T.ử Niên dừng tay mài mực theo bản năng trong tranh tường một cái chẳng nếu Nguyệt Nguyệt bộ dạng liệu trách ? Nguyệt Nguyệt của ghét nhất là đàn ông trách nhiệm . Nghĩ tới đây Tạ T.ử Niên cúi mắt lặng lẽ ghế trong lòng đang nghĩ gì. "Nếu trẫm và nàng con thì mấy." Tạ T.ử Niên lẩm bẩm. Nghĩ tới một đứa trẻ mang huyết mạch của và Lâm Nam Nguyệt Tạ T.ử Niên chẳng thế nào trái tim đó bỗng chốc mềm nhũn . Nếu đứa trẻ đó thực sự tồn tại trẫm nhất định sẽ đem cả thiên hạ giao tay nó. Tạ T.ử Niên tự ảo tưởng nhưng ngờ tiếng Phượng Loan vang lên ngoài điện: "Bản cung chuyện quan trọng tìm Bệ hạ tại các ngươi ngăn ?"
Thèm mala quá
Sắc mặt Tạ T.ử Niên trầm xuống tuy giọng Phượng Loan vẫn nhẹ nhàng nhưng hiểu chính là thấy ch.ói tai thích. Nghe tiếng ngày càng gần Tạ T.ử Niên dậy bước ngoài ở cửa điện một đám thị vệ đang lo lắng và Phượng Loan đang chậm rãi tới lạnh lùng : "Sao hả trẫm cho phép bất kỳ ai gần các ngươi coi như gió thoảng bên tai?" Thị vệ vốn tưởng với mức độ sủng ái của Hoàng quý phi Tạ T.ử Niên sẽ tức giận lúc chỉ là hư hư ngăn một chút, thấy giọng lạnh lùng nghiêm nghị của Tạ T.ử Niên lúc mới Bệ hạ tức giận .
Phượng Loan ngẩn đàn ông cách đó xa nước mắt trong hốc mắt rơi mà rơi vô cùng ủy khuất : "Bệ hạ cần nữa ?" Tạ T.ử Niên liếc bà một cái nhàn nhạt : "Hoàng quý phi chú ý hành chỉ, ngoài sự cho phép của trẫm bất kỳ ai bước chân Phượng Ninh cung." Phượng Loan ngờ đội gió lạnh tới nhận là kết cục như . Nhìn cánh cửa điện đóng mắt Phượng Loan ánh mắt lóe lên một tia u tối bước . *Tạ T.ử Niên thể phụ !*