Bà gánh hết việc nhà trong gia đình, cần cù chăm sóc cả nhà lớn nhỏ, nấu cơm cũng chỉ nấu những món ông nội thích ăn, trái ý một chút là sẽ đ.á.n.h c.h.ử.i.
Rõ ràng là tiền bà đáng nhận, mà ông nội cho rằng bà xứng.
“Bà nội, t.h.u.ố.c của bà để , để cháu bôi t.h.u.ố.c cho bà nhé.”
Bà nội nắm lấy tay , yếu ớt : “Không cần , ngủ một giấc là từ từ sẽ đỡ.”
03
Tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi của bà nội vô cùng náo nhiệt.
Trong phòng khách kín một vòng , ông nội đang thao thao bất tuyệt chuyện với họ hàng, thỉnh thoảng còn đồng hồ bất mãn hét về phía nhà bếp: “Mấy giờ ? Sắp mười hai giờ mà cơm trưa còn nấu xong ?”
Bà nội còng lưng, lủi thủi một bận rộn trong bếp.
ngủ dậy thấy ông nội ở cửa bếp ngừng trách móc: “Bà chỉ nấu bữa cơm thôi! Chuyện đơn giản như mà còn xong!”
Bà nội lí nhí giải thích: “Người đau quá nên chậm.”
Ông nội tức giận : “Đau thì dậy sớm ? Ngoài phòng khách bao nhiêu đang chờ ăn cơm đấy, bà chẳng hiểu chuyện gì cả!”
“ nuôi bà ăn bà mặc cả đời, chỉ mong mỗi ngày ăn đúng giờ một bữa cơm nóng, mỗi chút yêu cầu đó mà bà cũng ?”
phát hiện ông nội vô cùng thích hạ thấp bà nội mặt con cháu để dựng uy quyền cho bản .
Lâu dần ngay cả cô út và bác dâu cả cũng chẳng xem bà nội gì nữa.
cầm ly sữa trong tay ném thẳng qua: “Cái lương hưu một nghìn năm trăm tệ mà ông như ghê gớm lắm ! Còn nuôi bà nội cả đời, rõ ràng là bà nội hầu hạ ông cả đời mới đúng!”
Ông nội tức đến đỏ mặt.
Ông chỉ dám chỉ tay chứ dám động thủ, cuối cùng chỉ thể trừng mắt bố .
Bố liên tục xua tay: “Giờ còn nhờ nó dưỡng già nữa, , .”
Mẹ chui bếp giúp bà nội.
liếc một vòng những mang đủ kiểu sắc mặt trong phòng khách lạnh châm chọc: “Ồ, hóa phòng khách đông như cơ ! Từng một yên thật đấy!”
Cô út và bác dâu cả đều tức giận trách : “Cháu ăn kiểu gì thế hả!”
Haizz, chỉ .
còn nữa cơ.
lật tung bàn lên: “Hôm nay là sinh nhật sáu mươi tuổi của bà nội, sinh nhật của mấy !”
“Để một bà lão một nấu cơm cho hơn chục ăn, mấy lấy cái mặt lớn thế hả?”
Cả nhà nháo nhào mắng .
Bố là đầu tiên chắn mặt : “Ai dám động con gái út của , liều mạng với đó!”
bếp với bà nội: “Bà nội, thôi, cháu đưa bà ngoài ăn.”
Người bà nội cả đời nhẫn nhịn yếu đuối mà đặt d.a.o xuống, theo chúng khỏi bếp.
Bà thẳng ánh mắt như g.i.ế.c của ông nội : “Hôm nay là sinh nhật , chỉ thoải mái một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-osin-khong-luong-40-nam-ba-toi-ly-hon-song-cuoc-doi-moi/2.html.]
Ông nội chỉ tay cổng: “Thái Thục Phân! Hôm nay bà dám bước khỏi cánh cổng thì đừng về nữa!”
Bước chân bà nội khựng trong giây lát.
siết nhẹ tay bà, âm thầm cổ vũ.
Bà bước về phía , hề đầu .
04
lái xe đưa bà nội tới một nhà hàng hải sản nhất gần đó ăn cơm.
Trên cổ bà đeo sợi dây chuyền vàng tặng, trong túi là phong bao đỏ dày cộp bố cho, tay cầm ly sữa mua, đến hở cả lợi.
Bà ăn liền hai c.o.n c.ua lớn thỏa mãn thở dài: “Từ khi lấy bố cháu, bà ít khi ăn hải sản.”
Ông nội cực kỳ ghét mùi tanh của hải sản.
Từ năm mười tám tuổi lấy ông, bà nội từng ăn hải sản nữa.
Trong mắt bố lấp lánh nước: “Mẹ , ngoài sống với con .”
Bà nội im lặng một lúc vẫn lắc đầu: “Ông nội cháu chỉ là tính tình thôi, sống với ông cả đời , thể gây phiền phức cho các con .”
gắp cho bà một miếng tôm hùm sốt tỏi: “Bà nội, bà mới sáu mươi tuổi thôi, đời vẫn còn mấy chục năm nữa cơ mà, bà vẫn sống cả đời tùy tiện đ.á.n.h c.h.ử.i như ?”
Bà nội ngẩn .
Bà , ánh mắt ngập tràn hoang mang: “Chẳng ai cũng sống như ?”
Thật sự .
cho bà xem nhiều phụ nữ năm sáu mươi tuổi vẫn đang tạo giá trị trong lĩnh vực giỏi, hoặc những phụ nữ bảy tám mươi tuổi dũng cảm ly hôn để tìm sự giải thoát.
Bà nội kinh ngạc: “Còn thể sống như ?”
Đương nhiên !
05
Bà nội đây là sinh nhật nhẹ nhõm nhất mà bà từng trải qua.
Trước đây bà luôn ở trong bếp, một nấu cơm cho hơn hai mươi ăn.
Mọi ăn uống vui vẻ xong thì phủi m.ô.n.g bỏ .
lái xe đưa bà về, khéo léo thuyết phục bà: “Bà nội, tiên bà ngoài sống với chúng cháu vài hôm , ăn uống vui chơi một chút, cũng cho chúng cháu cơ hội hiếu thảo với bà. Nếu bà quen thì cháu đưa bà về.”
Bà nội gật đầu: “Được, .”
Ở quê ngoài phong cảnh thì chẳng gì cả.
Xe dừng cổng sân thấy bà góa họ Vương cùng mấy hàng xóm c.ắ.n hạt dưa chuyện phiếm.
“Chứ còn gì nữa! Theo thì vẫn là lão Trần nhân phẩm , hiền lành t.ử tế, gì, còn giúp bà đòi hai trăm tệ nữa. Cũng xem hàng xóm láng giềng quen bao nhiêu năm , mà còn hổ đòi tiền!”