LÂM PHỦ CÓ HỶ - 3

Cập nhật lúc: 2024-12-30 16:13:37
Lượt xem: 10,473

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các nha thiết với bèn lên tiếng:

 

"Dù thì cũng chờ thiếu gia nhà về hãy !"

 

"Nếu ông buông tay, chúng sẽ thả chó cắn!"

 

" đó, ông nghĩ đông ? Vậy chúng gọi hết trong Lâm phủ đây!"

 

"Quan sai các chắc nhận lợi lộc từ ông . Không còn tưởng Lâm phủ chứa chấp tội phạm tày trời, mới dẫn theo bao nhiêu như !"

 

*

Mặt cha lúc đỏ lúc trắng.

 

Bỗng, một giọng lạnh lùng vang lên giữa đám đông:

"Xảy chuyện gì?"

 

06

 

Trần quản gia ghé sát tai Lâm Dịch Nhiên mấy câu.

 

Lâm Dịch Nhiên lạnh lùng liếc .

 

Ta hiện tại trông thật tệ: tóc tai rối bù, mặt vẫn còn vương nước mắt và nước mũi.

 

"Lâm thiếu gia, ..." Ta gì, trong mắt , chắc hẳn chỉ là một nữ tử lừa đảo.

 

Ánh mắt sâu xa khó lường của dừng ở quan sai dẫn đầu.

 

"Quan phủ truy bắt phạm nhân, công văn. Vị đại nhân đây mang theo ?"

 

Quan sai , sắc mặt cứng đờ, giọng nhỏ hẳn :

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Tô Hỉ Nhi chỉ là nghi phạm, định tội, công văn."

 

Hắn nhếch môi lạnh, giọng mang chút châm chọc:

"Vậy thì, bắt một cô gái yếu ớt mà cũng dẫn theo nhiều thế ? Chưa định tội mà các đánh chửi cô , còn luật pháp ở ?"

 

Mỗi câu, mỗi chữ đều như d.a.o nhọn, khiến sắc mặt quan sai tái mét.

 

Lâm Dịch Nhiên đầu cha , giọng lạnh như băng:

"Ông còn buông tay?"

 

Ánh mắt sắc lạnh như ăn tươi nuốt sống.

 

Cha ấp úng:

"Nó là con gái , đánh thì đánh, mắng thì...

 

Giọng ông ngày càng nhỏ dần, cuối cùng đành buông tay .

 

"Đã lớn chuyện, đích cùng ông đến quan phủ một chuyến."

 

Quan sai họ Tần lập tức biến sắc:

"Huyện lệnh đại nhân đang vắng, cần đến quan phủ ."

 

Lâm Dịch Nhiên nhíu mày:

"Đại nhân ở đây, ai hạ lệnh đến Lâm phủ bắt ?"

 

Ta mà trong lòng nhịn bật .

 

Tên quan sai Tần Giác vốn là bạn cũ của cha , chỉ định nhân lúc huyện lệnh đại nhân mặt, bắt về tù mấy ngày.

 

Lâm Dịch Nhiên chậm rãi :

"Vậy thì đợi huyện lệnh đại nhân trở về, sẽ mở công đường xét xử."

 

Cha lập tức đẩy Lý A Kiều lên phía :

" theo chúng về. Lâm thiếu gia, cô lừa cả Lâm phủ các . Đây mới là tân nương thật mà các mua."

 

Tim như bóp nghẹt từng chút một.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-phu-co-hy/3.html.]

Nếu Lâm Dịch Nhiên giao , chắc chắn kết cục .

 

07

 

Ánh mắt của Lâm Dịch Nhiên chuyển sang Lý A Kiều.

 

Toàn Lý A Kiều run rẩy ngừng.

 

"Cha qua đời, nàng Lâm phủ, trả tự do cho nàng . Chuyện đến lượt ngoài như ông xen ."

 

Mặt cha lộ vẻ lúng túng, lắp bắp:

"Vậy... Tô Hỉ Nhi thì ? Nó là con gái mà."

*

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía , khiến căng thẳng đến nỗi nín thở.

 

Lâm Dịch Nhiên cụp mắt xuống, giọng lạnh nhạt:

"Ông Tô Hỉ Nhi trộm bạc của ông. Bao nhiêu? Ta trả cho nàng."

*

Mặt cha thoáng vẻ khinh khỉnh:

"Muốn dùng bạc để dàn xếp êm ? Không ..."

 

Chữ "cửa" còn , Lâm Dịch Nhiên rút từ trong túi áo một thỏi bạc lớn sáng bóng:

"Thế đủ ?"

 

Cha lập tức nở nụ xu nịnh:

"Đủ , đủ !"

 

Ông nhận lấy thỏi bạc, tin nổi mắt , còn cắn thử một miếng để kiểm tra.

 

*

" điều kiện."

 

"Điều kiện gì?"

*

Lâm Dịch Nhiên sang bảo Trần quản gia :

"Đi một tờ cam kết đoạn tuyệt quan hệ cha con."

 

Rồi với cha :

"Ký , từ nay về ông và Tô Hỉ Nhi còn liên quan. Nếu còn đến Lâm phủ gây chuyện, đừng trách khách sáo."

*

Ta ngỡ ngàng gương mặt nghiêm nghị, lạnh lùng của , trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó tả.

 

Trước đây, khi gia nhân trong phủ khen ngợi thiếu gia, hề cảm nhận gì. lúc , dường như hiểu.

 

*

"Ồ, thì Lâm thiếu gia cũng để ý con gái . Được thôi, phục vụ lão gia xong giờ phục vụ thiếu gia."

 

Cha nham hiểm, ký tên tờ cam kết.

*

Đám đông dần tản , theo Lâm Dịch Nhiên trong.

 

Đám gia đinh đều bận việc riêng, khẽ gọi:

 

 "Lâm thiếu gia."

 

Hắn , hỏi:

"Có việc gì?"

 

"Ông lợi quá. Cho ông nhiều bạc như thế, vì thật đáng."

 

Hắn nhạt, ánh mắt mang ý sâu xa:

"Vậy ? Đợi huyện lệnh đại nhân trở về hãy tiếp."

*

"À?" Ta hiểu ý .

 

"Trên đời , lợi ích đều trả giá."

 

Ánh mắt rơi xuống nốt ruồi giữa trán .

Loading...