15
hầm hầm dậy.
Phía Lâm Lâm mặt lúc xanh lúc trắng, lúc trắng lúc xanh, cuối cùng bỗng lớn tiếng :
"Hứa Mai Mai! Trần Dự bảo tớ chuyển lời cho !"
"Nếu còn ly hôn, hối hận tìm là nữa !"
: "……"
thật sự hiểu nổi mạch não của cô .
Tại bỏ mặc một chồng tuyệt phẩm thế .
Để tìm Trần Dự?
điên ?
lạnh một tiếng.
Quay đầu mới phát hiện đàn ông nãy giờ bàn bên cạnh trông vẻ quen mắt.
Anh cứ lén lút về phía chúng .
nheo mắt.
Tiến lên hai bước.
Giữa tiếng hét của Lâm Lâm.
Giật phắt chiếc mũ lưỡi trai đầu đàn ông xuống.
Trần Dự lập tức hốt hoảng bật dậy.
Vài năm gặp...
Hắn đen hơn, gầy hơn .
Giống như khi đến đây cố tình trau chuốt .
hằng ngày đều đối diện với nhan sắc đỉnh cao của Cận Phạn.
Đối với khuôn mặt quá đỗi bình thường , thực sự chẳng nảy sinh chút hứng thú nào.
chống nạnh, lớn tiếng chất vấn:
"Này, lén lút ở đây định cái gì?!"
Trần Dự bắt thóp.
Chỉ chột một giây.
Liền lập tức đổi sang một bộ dạng thâm tình giả tạo.
Nhìn mà chỉ nôn.
"Không gì cả."
"Chỉ là Lâm Lâm , cuộc hôn nhân của em hạnh phúc, nên đến thăm em..."
lạnh một tiếng:
"Ngại quá, e là thất vọng ."
Thèm mala quá
"Cuộc hôn nhân của hạnh phúc, và chồng hiện đang mặn nồng."
Trần Dự sắc mặt đổi, thậm chí còn mỉm , khẽ lắc đầu:
"Đừng vì thể diện mà lừa nữa, Mai Mai, Lâm Lâm với hết ."
"Chồng em giàu, đoán chắc là một gã hói đầu đúng , vả căn bản yêu em, tài sản cũng phân chia rõ ràng, hai chẳng qua chỉ là hôn nhân hình thức thôi."
"Mai Mai, đến nước em vẫn hiểu ? Thật mới là hợp với em nhất."
nhếch mép.
Và :
"Đồ ngu đê tiện, cút về nhà ."
Trần Dự ngẩn một giây.
Chưa kịp gì.
Lâm Lâm bên cạnh nhảy dựng lên.
"Mai Mai, Trần Dự vì đến thăm mà vất vả thế nào ? Sao thế!"
mỉm :
"Xin , nghĩa vụ cho kẻ xí đạo đức thấp kém sắc mặt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-sao-de-boc-tran-mat-na-cua-chong/15.html.]
"Ồ đúng , lúc nãy đúng một điều, tài sản của chúng đúng là phân chia , đem bộ của chia hết cho ."
" , yêu đến mức sắp c.h.ế.t đến nơi , và cũng , yêu ..."
"Còn , đến cả cái móng chân của cũng bằng, còn ở đây lảm nhảm tiếng lợn nữa là liên hệ với lò mổ giúp đấy."
đảo mắt một vòng.
Nôn nóng về nhà kể chuyện cho Cận Phạn ngay lập tức.
hề để gã yêu cũ ngu ngốc ở vị trí ưu tiên, là kẻ hãm hại.
Kết quả ngoảnh đầu thấy Cận Phạn đang ở cửa.
Mặc một chiếc áo khoác dài màu xám đậm, từng sợi tóc đều tinh tế vô cùng, gu ăn mặc thì khỏi bàn.
Cứ thế lặng lẽ đó hồi lâu, cái khí chất "nhân phu" cuốn hút gần như ập thẳng mặt.
Nếu quán cà phê đông .
thực sự lao tới hôn cho mặt nở hoa luôn.
Cận Phạn bước chân về phía , tự nhiên nhận lấy túi xách của , khẽ mỉm :
"Vợ ơi, đến đón em về nhà đây."
nhanh ch.óng khoác tay Cận Phạn.
Đồng thời hướng về phía hai một cử chỉ " thiện quốc tế".
"Chồng ơi, về nhà thôi, ở đây ch.ó điên sủa loạn, nhức đầu quá."
Cận Phạn , dịu dàng hôn lên trán : "Được."
Trần Dự sực tỉnh.
Vẫn cam lòng tiến lên vài bước.
"Mai..."
Cận Phạn lạnh lùng liếc một cái.
Trần Dự lập tức im bặt.
Cúi đầu né tránh ánh của Cận Phạn.
15
Trên đường về nhà.
kể hết chuyện cho Cận Phạn .
Càng nghĩ càng tức:
"Hai cái đứa khốn nạn , chẳng là thấy em sống nên ngứa mắt ? Cạn lời."
" họ ngờ , là một kẻ lụy tình thể bao dung cả thứ ba."
Cận Phạn: "Ừm, hai cái đứa khốn nạn , chẳng là thấy em sống nên ngứa mắt ? Cạn lời."
"Đồ đáng ghét."
"Phải, đồ đáng ghét."
nhận thấy gì đó sai sai.
Nghiêng đầu .
Thấy khóe môi nhếch lên.
Có vẻ vui.
"Cận Phạn, cái gì thế?"
Cận Phạn: "Đang thấy sướng."
: ?
: "Sướng cái gì?"
Cận Phạn mím môi.
Ghé sát nhỏ:
"Lúc nãy mấy lời em khen sướng tai quá, tối nay thể khen như thế nữa ?"
ngẩn hai giây:
"Cận Phạn, đúng là đồ mặt dày!"
(HẾT)