Làm sao để có được người chồng chuẩn phong thái daddy? - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-01-25 13:20:27
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng khẽ: "Em thích ?"
Sao là giọng của Lục Ngạn Chu? lắc đầu nguầy nguậy để xua tan ý nghĩ đó.
Chiếc áo sơ mi thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c lá… Không , nghĩ đến đây nôn.
Bút máy... b.út máy… Lúc nào túi áo vest của Lục Ngạn Chu cũng cài một chiếc b.út máy, ngay cả khi về nhà cũng mang theo bên .
Đó là món quà sinh nhật tặng từ nhiều năm . Anh từng dùng chiếc b.út đó...
Một lúc lâu , nản lòng nhắm mắt , gõ phím liên hồi để trả lời: [Không , tất cả đều .]
Phản hồi hiện lên ngay lập tức:
[Biết ngay mà]
[Biết ngay mà]
[Biết ngay mà]
4.
Gần đến cuối năm, công việc của Lục Ngạn Chu bắt đầu bận rộn hơn.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi trắng xóa, trong nhà đ.á.n.h đàn. Mười đầu ngón tay lướt điêu luyện những phím đàn đen trắng, say mê đến mức nhận Lục Ngạn Chu về từ lúc nào.
"Ngày mai em họp lớp ?"
đầu .
Có lẽ vì vẫn còn vương lạnh từ bên ngoài nên Lục Ngạn Chu cách một khá xa.
Ngón tay chỉ khựng tiếp tục tấu nhạc. Ánh mắt đặt Lục Ngạn Chu, khẽ gật đầu.
Anh vẫn kịp đồ, trông vẫn mang dáng vẻ của một ở vị thế bề tại công ty.
Khi ngược sáng, khí chất của còn thu hút hơn cả cây đại dương cầm màu trắng .
Sau đó cởi áo khoác ngoài , tiến gần hơn. Những ngón tay mát lạnh đặt lên đỉnh đầu , nhẹ nhàng xoa lấy: "Sao giờ em mới cho ?"
"Cũng chuyện gì quan trọng ạ." nhỏ giọng đáp.
Qua khóe mắt, thoáng thấy chiếc b.út máy cài túi áo . Chưa kịp nghĩ ngợi sâu xa, đôi tay tự động đ.á.n.h lên giai điệu của bản sonata "Ánh Trăng".
Dịu dàng, mập mờ, khiến lòng rung động.
Bàn tay của Lục Ngạn Chu theo nhịp nhạc, từng một vuốt ve ngọn tóc của .
"Ngày mai Nhật."
Thật chuyện đó.
Theo tính cách của Lục Ngạn Chu, nếu họp lớp, dù thể cùng cả buổi thì cũng sẽ đích đưa đón.
Nếu thời gian họp lớp, chắc chắn sẽ sắp xếp lịch trình sang Nhật lúc , nhưng cố tình .
Mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng trong thở như đang len lỏi qua từng lỗ chân lông, xâm nhập cơ thể .
Dẫu tính tình Lục Ngạn Chu , nhưng vẫn khỏi rùng .
Anh sẽ giận chứ? Lúc nổi giận, sẽ gì đây?
lén quan sát đôi mắt của Lục Ngạn Chu. Ánh mắt sâu thẳm và trầm mặc, giống như khi đang đưa quyết định cho một dự án trọng đại của tập đoàn.
Một lúc , thu tay , cổ tay áo vest va đàn, phát một tiếng vang thanh thúy.
cố gắng tập trung ánh những phím đàn.
Anh vẫn sẽ chẳng gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-sao-de-co-duoc-nguoi-chong-chuan-phong-thai-daddy/chuong-3.html.]
Bỗng nhiên, thấy tiếng xắn tay áo vang lên từ phía : "A Tuế ngoan ."
lo lắng đến mức gần như thấy cả tiếng nuốt nước bọt của chính .
Lục Ngạn Chu thong thả cởi bỏ áo vest. Khi tiếng sột soạt của vải vóc dừng , một đôi tay mạnh mẽ luồn qua nách .
nhấc bổng khỏi ghế đàn, trời đất cuồng xoay , ấn c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c .
Mặc dù đôi tay giữ chắc, vẫn nhịn mà dùng chân quấn c.h.ặ.t lấy thắt lưng , hai tay ôm lấy gáy .
Chúng dán sát đến mức thể thấy cả tiếng mạch đập. Nhịp đập nhanh và mạnh mẽ.
kìm lòng mà tựa đầu hõm cổ . Anh nghiêng đầu , những sợi tóc lòa xòa đ.â.m tai đỏ ửng.
"Nghe lén mua vài món... đồ chơi."
Lục Ngạn Chu dùng một tay đỡ lấy m.ô.n.g , bế về phía tủ tivi. Mục tiêu của rõ ràng, thẳng hướng đến ngăn kéo mà đang giấu cây thước gỗ.
Khi Lục Ngạn Chu nắm cây thước đó trong lòng bàn tay, cảm giác như thở của sắp ngừng .
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của chiếc đèn , cây thước gỗ màu đen bóng loáng nhưng tỏa vẻ lạnh lẽo.
Chẳng ai nghi ngờ rằng, nếu một cây thước cứng như hạ xuống da thịt thì sẽ để những vết hằn đỏ rực đến mức nào.
rụt cổ theo bản năng.
"Sợ ?"
Khi Lục Ngạn Chu , l.ồ.ng n.g.ự.c rung động khiến cả cũng run theo. Ngón tay miết nhẹ lên thước, phát tiếng sột soạt.
"Lúc mới phát hiện , còn tưởng là đồ mua từ để quên. Giờ mới , hóa là mèo nhỏ đang thả mồi câu cá."
lập tức nhớ những gì Lục Ngạn Chu khi gọi là "mèo nhỏ xinh " tối hôm đó. Anh ăn sạch sành sanh còn một mẩu.
Lục Ngạn Chu thong thả ngắm gương mặt đang ngày càng đỏ lựng vì hổ.
"Cố tình cho chuyện họp lớp?"
Anh cầm cây thước, nhẹ nhàng ấn lên vùng da trắng ngần đàn hồi. Chỉ cần dùng lực ấn xuống, vùng da ửng lên một sắc hồng e thẹn.
Anan
lắc đầu, những sợi tóc cứ cọ qua cọ trong hõm cổ . Chính cũng rõ đang mong đợi đang sợ hãi.
Lực ấn từ cây thước nặng thêm một lúc. Ngay đó, nó đột ngột rời , tạo một tiếng xé gió.
nhắm c.h.ặ.t mắt, các cơ cơ thể căng cứng theo bản năng. Ngay đó, cây thước khẽ khàng vỗ lên .
run lên đó mới sực nhận Lục Ngạn Chu dùng lực.
Có lẽ dáng vẻ ngơ ngác của khiến hài lòng. Lục Ngạn Chu tùy tiện ném cây thước sang một bên, dùng cả hai tay ôm c.h.ặ.t lấy .
"Dọa em thôi."
Anh đặt ngay ngắn mặt, hai trán tựa .
Giọng trầm khàn: "Anh nỡ đ.á.n.h em."
Lúc rõ biểu cảm mặt , nhưng cảm nhận nhịp tim dồn dập và ấm nóng bỏng từ cơ thể , luôn cảm thấy còn nhiều điều hơn thế, dường như đang kìm nén bản , ở phương diện.
còn thời gian để suy nghĩ kỹ nữa. Anh công tác thể sẽ kéo dài nhiều ngày, sẽ nhớ , yêu . Vì , "ứng " phần của những ngày sắp tới.
Ban đầu, ấn tượng của về Từ Viễn tệ đến thế. Anh hao hao giống Lục Ngạn Chu.
Có lẽ vì yêu ai yêu cả đường nên hồi đại học đối xử với bạn cùng lớp cũng khá thiện.
Cho đến khi thấy đắc ý tự đắc khoe khoang với khác: "Lâm Tuế đang theo đuổi đấy."
Lúc đó vẫn nghiệp, thấy cũng dám phản bác, chỉ trốn một góc mà rơi nước mắt.