Anh cạy mở hàm răng, tiến quân thần tốc, cướp chút khí loãng cuối cùng trong phổi , để thở nóng rực và sức mạnh thể kháng cự.
buộc ngửa đầu chịu đựng, đầu ngón tay yếu ớt bám c.h.ặ.t vạt áo khoác của . Ngay khi cơn ch.óng mặt và cảm giác thiếu oxy đạt đến đỉnh điểm, mới buông cổ .
Anh tháo chiếc cà vạt tinh xảo của xuống. Trong lúc còn đang thở dốc, gộp hai cổ tay phía lưng thắt một cái nút khiến thể dễ dàng thoát , đó thẳng dậy, giữ một cách nhỏ với .
"Lục..." Cuối cùng cũng tìm giọng , nghẹn ngào trong tiếng và sự ngỡ ngàng.
"Suỵt."
Anh dùng ngón tay cái miết qua khóe môi ướt át và sưng đỏ của . Động tác mang một chút dịu dàng kỳ lạ, khác hẳn với sự bạo liệt .
"Em thế mà." Anh nở một nụ như thể nắm chắc phần thắng: "Anh cả."
Tay vuốt ve mái tóc hết đến khác, cho đến tận ngọn tóc: "Anh đợi em tự với , nhưng em thế, ngược , em còn cố tình chọc giận ."
vội vàng lắc đầu: "Em , chuyện bàn ăn lúc nãy là vì..."
Ngón tay đang đặt ở khóe môi bỗng tăng thêm lực, rõ ràng là chủ nhân của nó hề những lời .
"Tốt nhất là cái miệng nhỏ của em nên phát những âm thanh khác ." Lục Ngạn Chu xong lập tức bế bổng lên khỏi mặt đất như bế một con b.úp bê.
Anh dùng chân đá mở cửa phòng ngủ.
"Hoặc là, bịt kín nó cũng là một lựa chọn tồi ."
[Tóm là, lúc nổi giận thực sự quá đáng sợ luôn]
vẫn còn hồn mà đăng bài phản hồi.
[Cái gì! Chủ thớt thành công ?]
[ bảo mà, chỉ cần còn sống thì nhất định sẽ đợi chương mới!]
[Theo dõi bộ sướng thật sự]
[Trời ơi, cái đoạn hôn kiểu bóp cổ khiến xem mà quắn quéo hết cả ]
[Chủ thớt thể chi tiết hơn về chuyện khi bước phòng ngủ ?]
[Cụ thể là đáng sợ thế nào? Kể chi tiết mà.]
cảm thấy rùng khi nhớ .
[Rất hung dữ]
[Cứ như biến thành khác , bình thường quan tâm đến cảm nhận của .]
[ đêm đó, bảo là mà vẫn tiếp tục, còn là... để trừng phạt .]
[ định chạy nhưng túm lấy cổ chân, sức lớn lắm, vùng ]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-sao-de-co-duoc-nguoi-chong-chuan-phong-thai-daddy/chuong-6.html.]
Trong một loạt những bình luận kiểu [Chủ thớt hưởng thụ quá nhỉ], bỗng :
Anan
[ cứ cảm giác là chồng chủ thớt thấy bài đăng .]
[ thì thấy vốn dĩ chồng chủ thớt m.á.u chiếm hữu sẵn trong .]
[Chẳng lẽ thể ôn nhu cuồng nhiệt ?]
[Được chứ em, nhé.]
[Ơ , các bác đoạn đấy, lúc đầu chồng chủ thớt cái gì !]
…
chống cằm, mãi mà vẫn hiểu nổi tại bài đăng của cư dân mạng đẩy theo những hướng tranh cãi kỳ quặc như .
Liệu Lục Ngạn Chu thấy bài đăng nhỉ? Chắc là . Anh bận rộn như thế, gì thời gian mà kiểm tra lịch sử trình duyệt của .
"Cộc cộc." Vừa mới nghĩ tới đó, Lục Ngạn Chu gõ cửa bước .
Kể từ đêm cả nợ mới lẫn nợ cũ tính sạch sành sanh , còn khóa cửa phòng việc nữa.
Trên tay đang cầm một lọ t.h.u.ố.c xịt tan m.á.u bầm.
"Đang bận ?" Giọng vẫn điềm đạm như thường lệ.
luống cuống lắc đầu, vội vàng thu nhỏ cửa sổ trình duyệt xuống: "Em đang xem cư dân mạng cãi thôi."
Lục Ngạn Chu nắm lấy tay . Sau một đêm nghỉ ngơi, vết hằn cổ tay mờ nhiều. Thực lúc đó cũng chẳng dùng lực quá mạnh, nhưng vẫn nghiêm túc xịt t.h.u.ố.c lên, tỉ mỉ xoa bóp cho .
Cổ tay cảm giác ngưa ngứa, gian tràn ngập mùi tinh dầu hồng hoa. Rõ ràng là vợ chồng lâu năm , mà chẳng hiểu lúc thấy ngượng ngùng.
"Họ đang cãi về chuyện gì ?" Anh bất ngờ lên tiếng hỏi.
"Hả?" cố giữ giọng thoải mái nhất thể: "Không gì , chỉ là... mấy góc độ nhận kỳ quặc thôi."
Có lẽ dáng vẻ của trông thật sự lộ liễu.
Lực tay xoa bóp của nhẹ nặng, cơ thể rướn về phía , vặn khiến sự phòng trong lòng tan biến.
"Góc độ gì?"
cứng họng. Chẳng lẽ lặp mấy cái quan điểm kiểu như "Có chồng chủ thớt vốn thế từ lâu " ?
Có vẻ như Lục Ngạn Chu cũng chẳng cần câu trả lời từ .
Anh buông tay , ngược còn giữ nguyên tư thế , dùng lực kéo sát về phía : "Để đoán xem nào."
Giọng trầm xuống, khiến vành tai tê rần: "Có họ đang cãi xem... rốt cuộc là thấy bài đăng đó từ lúc nào ?"