Làm Vợ Thật Khó - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:57:45
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau vô trúng năm tệ với mười tệ, cuối cùng cũng diện kiến tờ vé lớn ! Lúc bước khỏi nhà hàng, tay vẫn nắm c.h.ặ.t tờ “lãnh tụ màu hồng” khiến chi tiền túi mà giờ trúng thưởng trả về cho .

 

nghĩ chắc tìm chỗ nào đó đóng khung nó , để ghế bập bênh kể cho cháu chắt về câu chuyện ngày xửa ngày xưa. Tâm trạng thể tả, Lý Thiên Dữ cũng thấy thuận mắt hơn hẳn.

 

hớn hở với : “Bữa cơm hôm nay tính chẳng đáng bao nhiêu tiền nhỉ, khi nào ăn cứ bảo em, em mời!” thề là lúc câu chắc chắn qua não, hoặc não màu hồng bao phủ nên tạm thời ngừng hoạt động.

 

Tóm lời thốt tự vả mồm . Lý Thiên Dữ chẳng thèm đoái hoài đến , sải bước dài về phía chỗ đỗ xe, vội vàng đuổi theo, lưng là tiếng gọi “Hẹn gặp quý khách ” của cô bé phục vụ.

 

Lúc mở cửa xe, Lý Thiên Dữ cuối cùng cũng lên tiếng: “Lần còn dám đến tiệm nữa xử c.h.ế.t .” dám biểu cảm của , vì đoán nó sẽ khiến mất ngủ mấy đêm liền.

 

Haiz, còn cần , mời cũng chẳng thèm bén mảng tới đây . cũng , mất mặt cũng đáng giá thật. Hì hì, trong xe suốt quãng đường lôi tờ tiền đáng yêu mất ngắm mười .

 

Nhìn chung, nghiệp vụ hôm nay coi như đàm phán xong. Đến mức mà còn bàn thành công thì vấn đề thì là Lý Thiên Dữ vấn đề. xét về vĩ mô, cho rằng mời khách cơ bản đạt mục đích liên lạc tình cảm.

 

Ít nhất chắc chắn sẽ còn cơ hội gặp mặt . Có gặp mặt là cơ hội ăn. bảo Lý Thiên Dữ thả xuống chỗ chợ gần khu nhà thuê, mua thức ăn. Kết quả nửa ngày.

 

Ước chừng là định gì đó nhưng tìm từ ngữ thích hợp, tóm nhịn nửa ngày chẳng thốt câu nào, cuối cùng lái xe thẳng. Thực bụng căng tới mức chẳng còn kẽ hở nào , nhưng cứ canh cánh về Nam Giai.

 

Nếu nấu cơm, cái đứa nhỏ lười biếng đó 200% sẽ ườn đó, lười đến mức chẳng buồn xuống lầu mua nổi bát mỳ. Đang chọn rau xanh thì Nam Giai gửi tin nhắn tới: “Khi nào về? Em chơi với bạn học , về muộn chút nhé.”

 

Nói là chút khó chịu nào thì chắc chắn là giả, nhưng ai bảo bỏ thui thủi ở nhà chứ, thôi, thở dài nhắn : “Đừng chơi điên quá nhé, sẽ cô đơn c.h.ế.t mất. Chụt một cái.”

 

Nhét điện thoại túi, ngẩng đầu mặt: “Bác ơi, năm tệ ba cân mà.”

 

Lúc thu hoạch đầy giỏ từ chợ về, còn tâm trạng ngân nga bài “Hai con bướm”, kết quả tới cửa nhà là hát bài “Tinh trung báo quốc” . Ước gì lúc tay xách rau mà là một túi gạch, để thể chẳng chẳng rằng mà đập thẳng .

 

Hành lang khá tối tăm, nhưng ảnh hưởng đến hiệu ứng lập thể của cái thằng khốn Tào Lâm đang bệt đất tựa lưng cửa nhà . Bốn đầu t.h.u.ố.c đất, tay còn kẹp một điếu, ừm, xem đợi một lúc .

 

“Đến tìm chuyện ?” cầu thang, nhất quyết bước lên thêm một bậc nào nữa. Tào Lâm trừng mắt trong làn khói vây quanh, thị lực của là 10/10, nên rõ mồn một khuôn mặt tiều tụy và đôi mắt vằn tia m.á.u của nó.

 

nấp tòa nhà, thấy yêu ông mới lên đây.” Giọng Tào Lâm khản đặc, như mấy chục tiếng đồng hồ giọt nước môi, màng nhĩ khó chịu. Được, còn yêu, còn chừng mực, vì điểm quyết định hôm nay tay nhẹ một chút.

 

Đặt túi rau cách an , bẻ bẻ cổ tay: “ , đừng để thấy mặt ông, thấy nào đ.á.n.h đó mà.” Ngày chia tay tặng cho nó quả đ.ấ.m nào là niềm nuối tiếc lớn nhất trong lòng , hôm nay cơ hội dâng tận cửa, nắm lấy thì đúng là đồ đại ngu.

 

Tào Lâm chắc cũng chọc cho phát điên, hoặc giả là sự phẫn nộ kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng phát, tóm nó bật dậy cực nhanh, vứt đầu t.h.u.ố.c xuống đất dùng chân nghiến nát, gào lên với : “Mẹ kiếp, ai đ.á.n.h ai còn !”

 

Được, chiến thư hạ, động thủ thì đéo đàn ông! chẳng chẳng rằng lao thẳng lên, tặng cho nó một bữa tiệc nắm đ.ấ.m. Thằng cha cao hơn một chút, cũng đô hơn một chút.

 

nghề IT, nên so với một nhân viên sale suốt ngày dãi nắng dầm mưa bôn ba bên ngoài như thì thể lực cơ bản là ngang ngửa. Hai đứa đ.á.n.h từ đến nay là kẻ tám lạng nửa cân.

 

Ông chế ngự cũng chẳng đè bẹp ông, thường là đ.á.n.h đến cuối cùng mặt mũi đôi bên đều đủ màu sắc mà vẫn phân cao thấp. hôm nay cả hai đều thực sự nổi khùng .

 

khùng là vì phiền, cực kỳ phiền, đối với Tào Lâm cảm xúc của phức tạp một cách khó hiểu. Chuyện tình cảm yêu đương cứ gạt sang một bên, chỉ riêng việc bên hơn nửa năm trời mà bảo giờ còn tí cảm giác nào thì thành thánh nhân .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lam-vo-that-kho/chuong-9.html.]

 

Vấn đề là yêu mới, ông còn đến ám cái gì? Thế nên liều mạng mà đ.á.n.h, đ.á.n.h bay hết sạch mấy cái cảm xúc kỳ quặc thì mới khỏe . Còn Tào Lâm thì chọc tiết.

 

Ước chừng gã từ nhỏ đến lớn chịu uất ức ở chỗ là nhiều nhất, hôm nay nó đến đây là để liều mạng. Vì thế hôm nay cả hai đều tay cực độc. tìm cơ hội tặng một đ.ấ.m bụng nó, thừa dịp nó cúi ôm bụng mà thúc cùi chỏ thật mạnh lưng.

 

Kết quả gã ho sặc sụa như sắp c.h.ế.t đến nơi. Hảo, thừa nhận vẫn đủ ác, cái giá của việc nhất thời mủi lòng ngây nó đá một cú trời giáng bắp chân. loạng choạng một cái “uỳnh” một tiếng đ.â.m sầm góc tường.

 

Mẹ kiếp, bả vai như sắp rụng rời . Đánh ở hành lang đúng là điểm , gian quá hẹp thi triển thủ, còn luôn đề phòng kẻo lăn xuống cầu thang. Thật là uất ức.

 

Tào Lâm xông tới, tóm c.h.ặ.t lấy hai cánh tay nó mượn lực để dậy, giây tiếp theo dùng hết sức bình sinh lấy đầu húc đầu nó. Ai chơi chọi trứng ngày Tết Đoan Ngọ đều , lấy một quả trứng chọi quả khác, quả vỡ chắc chắn là quả yên chịu trận.

 

Thế nên cú húc của chứa đựng sức mạnh vô biên. Kết quả còn kịp húc trúng thì thằng khốn đó nhào tới đẩy mạnh góc cầu thang! Góc cầu thang là cái gì, là lan can tay vịn bằng sắt đúc đấy!

 

Nó cấn ngay thắt lưng , khoảnh khắc va chạm mãnh liệt đó cảm thấy cái eo như gãy lìa , chẳng còn gì nữa, chỉ một cảm giác duy nhất: Đau, đau thấu trời xanh. Giống như một cây kim thép đ.â.m phập một phát tủy sống, dây thần kinh cơ thể đều chặn .

 

Chẳng động tác gì nữa, chỉ còn một sợi dây thần kinh đau đớn kết nối trực tiếp lên đại não. Nói nữa, hận hành lang! Thừa dịp đang nhăn răng trợn mắt, thằng khốn Tào Lâm chớp lấy thời cơ lật nhào xuống đất, cả đè lên .

 

Đù ông, ông nặng hơn bảy mươi cân mà tự ! thấy cái eo của chắc chắn chấn thương hai .

 

“Còn giả bộ nữa ? Hả?” Tào Lâm đỏ mắt thở hồng hộc, từ xuống . Nó cũng chỉ cái mồm thôi, hai tay đều đang giằng co với mà. động đậy , nó cũng chẳng dám buông.

 

“Mẹ kiếp ông cút ngay khỏi !” Thất thế về vị trí thì tìm từ khí thế. Tào Lâm trân trân nửa ngày, thế nào : “Nửa tháng nay lúc code đều nghĩ xem để đè ông xuống .”

 

Mẹ kiếp, thế nào gọi là lưu manh hôm nay mới , cái thằng đang đè đây đích thị là hàng thật giá thật, thiếu một lạng nào.

 

hôn ông.” Tào Lâm xong từ từ hạ thấp đầu xuống. cũng gì, cứ thế khuôn mặt nó càng lúc càng gần, càng lúc càng gần... Dừng ! Ngay lúc chỉ còn cách đôi môi tầm 1,5 cm! Đù!

 

“Ông đang đợi c.ắ.n chứ gì, đúng .” Tào Lâm đầy oán hận. Được lắm, hai tháng gặp, thằng nhỏ thông minh .

 

thở dài, nhẹ giọng : “Ông buông , c.ắ.n ông .” Mắt Tào Lâm rõ ràng sáng lên một chút, trong thoáng chốc lóe lên tia sáng gọi là kinh hỉ, nhưng tay vẫn kìm kẹp cánh tay dám nới lỏng.

 

nó bằng ánh mắt cực kỳ vô tội, dám tin là biểu cảm của lúc chân thành gì bằng, đơn thuần gì bằng, cái ánh cứ như nước chảy dập dềnh, lả lướt câu . Tào Lâm cuối cùng cũng dần buông lỏng tay, môi từ từ tiến gần.

 

“Chát.”

 

Một cái đủ, tặng thêm cái nữa.

 

“Chát.”

 

Hai cái tát chắc là đủ chứ.

 

Tào Lâm ngẩn tò te thật sự, đến cả nổi giận cũng quên luôn, cứ thế trân trối , ánh mắt... còn khá là tổn thương.

 

Loading...