Làng tôi giàu lên nhờ nhà tang lễ - C1

Cập nhật lúc: 2026-03-17 22:27:58
Lượt xem: 36

Nhà chúng ở một huyện mức sống cao, kinh tế mấy phát triển. Trong thị trấn, đa các gia đình thu nhập chỉ 800 đến 1000 tệ mỗi tháng.

 

tại một nơi như , xây dựng một biệt thự ba tầng, gara riêng, và ít nhất là hàng xóm thấy ba chiếc xe sang đỗ trong sân nhà.

 

Trước đây, nghĩ đó là một ông chủ kiếm nhiều tiền từ việc xa.

 

Sau mới , đó là nhà của giám đốc nhà tang lễ của huyện.

 

Hơn nữa, vài việc trướng giám đốc, khi khoe sự giàu của , cũng khác bắt gặp ít .

 

Bố luôn dạy rằng, tìm việc thì cứ tìm một công việc định là .

 

như , vì thế khi nghiệp một năm, đến việc tại nhà tang lễ . Bởi vì , kiếm tiền thì theo chân những giàu .

 

bằng cấp từ một trường đại học danh tiếng, chỉ đăng ký nhân viên hợp đồng, nên chẳng bao lâu , nhà tang lễ gọi điện cho .

 

Trong điện thoại, họ bảo đến lúc năm giờ chiều. khi đến nơi, đợi vài tiếng đồng hồ, ăn uống gì, cuối cùng cũng gặp vị giám đốc nhà tang lễ mà đồn đại.

 

Giám đốc là một đàn ông trung niên tầm bốn, năm mươi tuổi, sống mũi cao và đường nét gương mặt còn phảng phất nét điển trai thời trẻ.

 

Chỉ là giữa cổ và cằm ông một khối u to bằng quả trứng gà, khiến khỏi chằm chằm với ánh mắt khác thường.

 

Sau khi liếc nhanh một cái, lập tức dời ánh mắt về bàn việc để tránh phạm điều cấm kỵ của ông .

 

“Cậu để đợi đến giờ ?”

 

Giọng của giám đốc vang lên, đến mức đáng sợ, nhưng bầu khí cũng đủ khiến khó chịu.

 

“Có là ngài bận đến giờ mới thời gian rảnh?”

 

công việc ở nhà tang lễ, thường tiếp đón nhân và th-i th-ể đến ban đêm, thể đúng giờ tan .

 

Nghe xong, giám đốc khẽ.

 

“Chỗ của chúng là chỗ ăn cơm nhà nước, nên nhiều tranh , nhưng cũng chút khác biệt, đó là gan lớn. Nếu , vài ngày sẽ nghỉ, chỉ phiền thêm cho chúng thôi.”

 

Giám đốc tờ giấy báo cáo nộp, nhưng mãi vẫn đóng dấu, ngược ông trực tiếp nhét nó ngăn tủ.

 

“Vì , thời gian thử việc.”

 

gật đầu, tỏ vẻ hiểu. Bây giờ kiếm việc khó khăn, thử việc là điều bình thường.

 

“Vâng, hiểu. chắc chắn sẽ phối hợp.”

 

Nhìn tích cực như , giám đốc cuối cùng cũng khẽ mỉm , nhưng nụ đó vẻ gì là dành cho .

 

“Được , hiểu là .”

 

câu trả lời là dành cho .

 

“Thời gian thử việc ở đây giống nơi khác, cần ba đến năm tháng, ba ngày là đủ .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lang-toi-giau-len-nho-nha-tang-le/c1.html.]

“Thật ?”

 

Thế thì bớt việc cho !

 

Giám đốc trả lời, chỉ lấy từ ngăn kéo một chiếc đèn pin cũ kỹ và vài cục pin, đặt lên bàn.

 

“Bước đầu tiên, cần quen với môi trường việc, tối nay cứ qua bên cạnh ở một đêm .”

 

“Giám đốc, ngài là căn phòng bên trái, phòng đặt x-á-c đó ?”

 

Chiều nay khi đến, thấy bên cạnh th-i th-ể mới chuyển đến, trong quan tài lạnh, chờ lễ tiễn biệt và lễ hỏa táng ngày mai.

 

Lúc vẫn còn mấy đang túc trực bên th-i th-ể, mặc đồ tang, thắt dây vải đỏ ở thắt lưng, bên cạnh uống trò chuyện, bầu khí thậm chí còn phần… hòa hợp.

 

một đêm tại đó, vẻ cũng quá khó khăn, nghĩ thầm.

 

Ai ngờ giám đốc lắc đầu, giơ tay chỉ ngoài cửa sổ bên .

 

là ở đằng .”

 

“Đằng ?”

 

theo hướng tay giám đốc chỉ, bên ngoài cửa sổ là một màn đen kịt, chỉ vài ánh đèn leo lét chỉ lối lên một con đường dẫn lên núi, càng xa càng mờ ảo, như dẫn đến một con đường lối về.

 

nuốt nước bọt.

 

“Cậu mang điện thoại ?” Giám đốc đột nhiên hỏi.

 

“Có mang!” lập tức trả lời.

 

, còn điện thoại, thể chơi cả đêm game “Vương Giả Vinh Quang”, bật âm thanh lên hết cỡ, ai sợ ai chứ!

 

“Ừm, đưa điện thoại cho .”

 

Cái gì?

 

“Cầm đèn pin , qua đó ở một đêm, giữa chừng nếu sợ quá thể về, nhưng xem như qua thử việc.”

 

đấu tranh tư tưởng một hồi vẫn gật đầu đồng ý. Ai bảo cần cầu cạnh chứ.

 

“Ph-ân khó ăn, tiền khó kiếm.”

 

bước con đường nhỏ ngoằn ngoèo, trong lòng rủa thầm tên giám đốc .

 

Phòng x-á-c cũng , còn đẩy lên nghĩa địa hoang!

 

Con đường lên núi chia thành hai nhánh rõ ràng: bên trái đèn đuốc sáng trưng, đường nhựa kéo dài lên , biển chỉ dẫn ghi rõ dẫn thẳng đến ba khu mộ Phúc Lộc Thọ. đến giữa con đường, cỏ dại mọc um tùm, con đường chìm bóng tối giống như một con quái vật từ địa ngục chui lên, há miệng lớn nuốt chửng , và đang ngay lưỡi của nó mà .

 

Lúc , trong đầu liên tục hiện lên những lời đồn đại về nghĩa địa hoang. Nghĩa địa hoang, đúng như tên gọi, là nơi chôn cất những x-á-c ch-ếc vô thừa nhận, vì ai chi tiền lo hậu sự nên họ chôn vội vàng.

 

Người già thường bảo rằng: “Không ai thắp nhang cúng bái, nhận hương khói, họ sẽ trở thành cô hồn dã quỷ, và những hồn ma thường dữ tợn.”

 

Cũng : “Nếu hồn ma vì ch-ếc oan mà quấy phá, chỉ hiến đầu động vật lễ vật mới thể xoa dịu oán khí của ch-ếc.”

Loading...