Lạnh Lùng Nhưng Hay Ghen - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 21:51:31
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bây giờ xong tặng cho Phương Ninh.

 

Một nỗi chua xót, buồn bã dâng lên trong lòng .

 

vội vàng dời ánh mắt .

 

Cố T.ử Minh thông minh.

 

Cậu lập tức nhận mối quan hệ của chúng .

 

Giọng lớn nhỏ, khinh thường .

 

"Một cái vòng tay vớ vẩn gì mà ầm ĩ. Chị ơi, em mua một sợi dây chuyền kim cương hồng hai triệu ở buổi đấu giá, hợp với chị. Này, để em đeo cho chị."

 

Nói thật sự lấy một sợi dây chuyền.

 

Những khác trong lớp đều kinh ngạc.

 

Không cần đoán, sợi dây chuyền chính là để tặng cho vị hôn thê của .

 

"Đừng bậy." vội vàng ngăn .

 

Cậu hừ hừ: "Vậy đó là tình địch của chị ?"

 

Vì giọng của chúng nhỏ, nên cả hai chụm đầu .

 

Thêm đó, tư thế của thoải mái, một cánh tay gác lên lưng ghế của .

 

Từ bên ngoài , giống như đang ôm trong lòng.

 

"Chị..."

 

Chưa xong câu.

 

Phía đột nhiên vang lên một tiếng "rầm".

 

Là tiếng cặp sách ném bừa bãi lên bàn.

 

Tiếp đó là giọng hỏi lạnh lùng của Thẩm Vân Chu.

 

"Cô nhặt cái vòng tay ?"

 

Giọng như luyện trong băng giá.

 

Báo hiệu rằng tâm trạng của chủ nhân lúc đang vô cùng tệ.

 

Hai chúng theo tiếng động đầu .

 

Thấy Thẩm Vân Chu đang bên bàn học của Phương Ninh.

 

Nhìn cô từ cao xuống.

 

Vẻ mặt vô cùng khó chịu.

 

"Hả? Ninh Ninh, chẳng đây là Thẩm Vân Chu tặng cho ?"

 

Ánh mắt Phương Ninh lảng tránh, hoảng loạn, "Cái đó, Vân Chu..."

 

Thẩm Vân Chu thiếu kiên nhẫn ngắt lời: "Làm ơn trả cho ."

 

Phương Ninh hổ đành tháo vòng tay .

 

Đôi mắt đỏ hoe giải thích.

 

"Xin , em chỉ là thấy dì định vứt , nên em nhặt lên thôi."

 

Thẩm Vân Chu chút nương tay giật lấy từ tay cô .

 

"Làm ơn đừng chạm đồ của nữa. Nếu , sẽ yêu cầu bố để cô chuyển khỏi nhà ."

 

Vừa dứt lời, mặt Phương Ninh tái mét.

 

Đôi mắt ngập nước.

 

[Nam chính chuyện quá đáng thật! Hình tượng độc miệng là để dành cho nữ phụ, cho nữ chính ! Sau hãy cho một màn truy thê thê t.h.ả.m !]

 

[Yên tâm , lúc đầu nam chính lạnh nhạt với bảo bối nữ chính bao nhiêu, sẽ càng "vả mặt" bấy nhiêu. Lúc đó dù nữ chính đ.á.n.h mắng, cũng sẽ .]

 

13

 

Sau một loạt tiếng động loảng xoảng, Thẩm Vân Chu xuống phía .

 

"Wow, rể cũ cũng trai đấy chứ." Cố T.ử Minh suýt nữa vỗ tay.

 

"Im ! Chị giảng bài đàng hoàng."

 

Không hiểu , cứ cảm thấy từ khi Thẩm Vân Chu xuống, ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t .

 

Đến nỗi sống lưng cứng một cách kỳ lạ.

 

Đang suy nghĩ lung tung về những chuyện nãy.

 

Bỗng nhiên, Cố T.ử Minh lấy điện thoại của , đưa lên quét mặt.

 

"Làm gì ?"

 

Hóa mở chế độ camera, đặt lên bàn.

 

Cùng lúc đó, mật véo một bên má .

 

"Tách" một tiếng.

 

Một tấm ảnh tự sướng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lanh-lung-nhung-hay-ghen-pvgl/chuong-6.html.]

"Chụp một tấm, chúng lâu chụp ảnh chung."

 

"Ồ, chụp thì chụp, mày véo má tao!"

 

Định lợi dụng tao ?

 

Không còn cách nào khác, hai chúng lớn lên cùng , đ.á.n.h từ nhỏ đến lớn.

 

Đây là một phản xạ điều kiện .

 

Thế là cũng khách sáo, cho một cú huých cùi chỏ.

 

Cố T.ử Minh những tránh, thậm chí còn nhập vai mà xoa đầu .

 

vẻ mặt gian xảo, mắt ngừng liếc về phía .

 

: ?

 

Lúc , phía đột nhiên một giọng yếu ớt vang lên.

 

"Anh ơi, cái đó, uống là nước của em. Cái mới là của ."

 

Giây tiếp theo, mặt Cố T.ử Minh từ từ hiện lên một nụ mãn nguyện.

 

Khi chuẩn hỏi đó, đột nhiên đẩy sách giáo khoa cho .

 

"Chị, chị mau giảng , mau lên."

 

Và giây tiếp theo, cầm điện thoại của cúi đầu, "lạch cạch lạch cạch" nghịch gì đó.

 

chuỗi hành động của cho choáng váng.

 

Nghi ngờ ghé sát .

 

"Mày gì thế? Vui vẻ ."

 

Hắn lén lút như ăn trộm, vội vàng tắt điện thoại.

 

"Không gì cả."

 

Vừa dứt lời, phía vang lên một tiếng "cạch" giòn tan.

 

Kèm theo tiếng kêu kinh ngạc của bạn bè Thẩm Vân Chu.

 

"Ôi, ơi, bẻ gãy b.út !"

 

"Anh ơi, ơi, đừng xem Facebook nữa. Tay xước !"

 

"Mau lên, ai băng cá nhân ."

 

Và Cố T.ử Minh lúc tỏ điềm nhiên như , vẻ mặt hùng cứu thế.

 

"Chị, chị cứ đợi mà cảm ơn em ."

 

Mặt đầy vẻ khó hiểu: "Tao cảm ơn mày vì cái gì?"

 

Cậu đưa điện thoại cho , lắc đầu, cúi đầu nhẹ.

 

"Cố T.ử Minh, mày đúng là một thiên sứ nhỏ trai và bụng, việc cần lưu danh."

 

"Mày đang lẩm bẩm cái gì thế?"

 

"À! Em bảo em ngủ một lát. Hôm nay dậy sớm tìm chị mà."

 

Cậu lấy áo khoác của lót lên bàn.

 

Không nghĩ đến điều gì, khi ngủ, mặt thậm chí còn nở một nụ đầy ẩn ý.

 

Ôi... chứ?

 

Đang suy nghĩ thì...

 

Giây tiếp theo.

 

"Thưa thầy, một ở phía cứ ngủ gật, còn ngáy nữa."

 

14

 

Thẩm Vân Chu đột nhiên giơ tay.

 

: ??

 

Anh đang ?

 

Quay đầu .

 

với ánh mắt đầy chất vấn.

 

Anh thản nhiên bổ sung thêm một câu.

 

"Làm phiền em giảng ."

 

Giáo sư của tiết học nổi tiếng là nghiêm khắc.

 

Hầu như ai dám trốn học, bắt sẽ cảnh cáo cấm thi.

 

Huống chi là ngủ gật.

 

Cuối cùng Cố T.ử Minh "mời" ngoài.

 

Thậm chí khi , vẫn còn ngơ ngác, lẩm bẩm trong miệng: "À, ăn cơm ?"

 

 

====================

 

Loading...