Trên dường như một ma lực đặc biệt.
thích .
hóa tất cả những điều là do cố ý kiểm soát nhịp điệu tình cảm của ?
"Vậy nên khi em đề nghị tiến xa hơn, luôn tìm cách từ chối. Anh sợ khi , em sẽ giống như đây đối với khác, mất hứng thú với . Thật mỗi từ chối em, đều khó chịu hơn em, cả về mặt tình cảm lẫn thể xác."
"Vậy đây hỏi , tại thật với ?"
"Vì lúc đó sợ em tức giận, sợ em nghĩ thâm sâu khó lường, và càng sẽ nữa."
Anh chớp mắt , chút lo lắng.
há hốc mồm.
Ngây .
Vừa tức buồn .
Vậy là, ba năm nhạt nhẽo là do ?
Không để giữ cho nữ chính?
nên tức giận nên khen dễ dàng gì đây?
19.
Nghĩ , cũng hỏi như .
Anh nhíu mày, vẻ hiểu.
"Ý gì? Nữ chính gì?"
Vừa dứt lời, điện thoại reo lên.
Là Phương Ninh.
Khóe miệng xệ xuống.
Không một lời, định gạt tay .
Anh lập tức ngắt máy, siết c.h.ặ.t lấy .
Mắt chằm chằm .
"Bảo bối, cho , rốt cuộc lời em là ý gì, ?"
Ngực như một tảng đá đè nặng.
Vì lời .
dứt khoát hết tất cả thông tin từ những dòng bình luận cho .
Khi đến việc sẽ vì Phương Ninh mà đưa trại tâm thần.
Anh thấy hoang đường, cảm thấy đau nhói trong tim.
Không thể tiếp những lời đó, vội vàng ngắt lời .
"Bảo bối, tin cái gọi là thế giới tiểu thuyết. Anh chỉ yêu em."
Nói đến đây, dừng một chút.
"Bảo bối, thật em nhận ? Những thông tin trong bình luận đúng. Họ chạm em là để giữ cho nữ chính, nhưng thật là vì em.”
"Thế nên, cũng sẽ vô cớ thích Phương Ninh trong tương lai. Bởi vì ý chí và suy nghĩ của riêng , bất cứ ai kiểm soát."
Nói đến đây, dường như vẫn thể chấp nhận cái lý thuyết hoang đường .
Khóe môi thậm chí còn kìm mà cong lên một chút.
Mặc dù nhanh, nhưng vẫn phát hiện .
Không, ý là gì!
Một chuyện nghiêm trọng như .
"Anh gì!"
thật sự tức giận !
Anh nhanh ch.óng kìm nén khóe miệng.
"Anh ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lanh-lung-nhung-hay-ghen-pvgl/chuong-9.html.]
Anh trở nên nghiêm túc.
Nâng mặt lên, buộc thẳng .
Nghiêm túc .
"Bảo bối, em mới là nữ chính duy nhất trong cuộc đời ."
"Nếu thật sự ngày đó, phản bội em, thì sẽ tự hủy hoại bản . Bởi vì tuyệt đối cho phép trở thành một con rối suy nghĩ trong câu chuyện của khác."
Hứ, cũng thật lòng đấy.
.
"Vậy tại đây ở bệnh viện với Phương Ninh? Anh còn giúp cô giải quyết vấn đề."
Nếu , bắt đầu tính sổ với .
Anh vội vàng giải thích.
"Là vì bố t.a.i n.ạ.n xe , cô đến thăm. Trong lúc cẩn thận va một và l.ừ.a đ.ả.o. Lúc đó công tác nhà, nghĩ đến việc cô cũng vì chuyện nhà mà liên lụy, hơn nữa bố lúc đó gọi điện cho , nên mới giải quyết chuyện đó.”
"Thật lúc đó định với em , nhưng em chặn . Anh đợi em ký túc xá cả đêm. Khi về tìm em, cứ mãi thời gian để với em."
"Vậy còn chiếc vòng tay thì ? bảo , tại cứ mãi ?"
Nói đến đây bực .
"Thật , chiếc vòng tay xong từ sớm , nhưng đầu tiên quá, tự tháo một nữa. Anh định đợi đến sinh nhật của em sẽ tặng cho em."
khoanh tay: "Ồ, kết quả là chạy đến chỗ Phương Ninh?"
Trên mặt thoáng qua một tia chán ghét.
"Chắc là lúc để trong cặp sách, cẩn thận rơi , cô nhặt ."
"Vậy còn ở nhà ăn thì ?"
"Lúc đó cô chủ động xích gần . Nếu cô va , rơi đĩa. Thế nên, đó là trách nhiệm của ."
thở dài, bẻ ngón tay: "Xem . Chúng là nam nữ chính, luôn luôn ở nơi, chuyện đều nảy sinh liên kết. Đây chính là định mệnh..."
Đang , thấy lấy điện thoại .
Cúi đầu gõ vài cái lên màn hình.
"Này, đang gì?"
"Bảo cô chuyển khỏi nhà chúng , và hủy bỏ sự tài trợ cho cô ."
Ồ.
Thấy cong khóe mắt, giống như một vị tướng quân thắng trận.
Kìm nén tâm trạng chút phấn khích, mong đợi .
"Vậy bảo bối, chúng coi như hòa ..."
Khóe môi lập tức xệ xuống, ngắt lời .
"Sao, đừng nghĩ vài câu là sẽ tha thứ cho ! "ăn chay" suốt ba năm! Ba năm đấy, nghĩ thể dễ dàng cho qua như ?"
Vẻ mặt ngay lập tức cũng trở nên nghiêm túc.
"Tất nhiên là . Tất cả là do quá tự cao tự đại. Sắp tới nhất định sẽ cố gắng, cố gắng bù đắp ba năm lỡ mất."
Anh cố ý nhấn mạnh hai từ "cố gắng".
Mặt đột nhiên đỏ bừng.
Nhanh ch.óng rút tay về.
Thật là, ý là ?
.
"Bảo bối, đừng "thả thính" nữa, ? Anh thật sự chịu nổi những ngày tháng chiến tranh lạnh với em nữa."
Anh bắt đầu dùng khuôn mặt trai mà thể chống cự để sát thương khác.
Mê hoặc .
Rất .
Anh thành công đấy!
====================