Lên Show Mật Thất Cùng Ông Xã Liên Hôn - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-01-14 14:06:08
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

rõ ràng diễn viên NPC chuyên nghiệp với tư cách là một diễn viên. Chỉ một giây sửng sốt, nhanh ch.óng diễn vẻ hung dữ, thoắt cái ném Thẩm Tình Tiêu xuống đất, giận dữ gầm lên:

"Cho ... cho ..."

Bị ném xuống Thẩm Tình Tiêu yên luôn ở đó, thật sự mệt lắm , chỉ bình tĩnh lên trần nhà: "Cho mi cái gì cơ?"

Có lẽ NPC cũng ngờ rằng sẽ chơi can đảm đến mức dám chuyện với , im lặng nửa giây mới bắt đầu lặp : "Cho ... cho ..."

Quả nhiên yên vẫn là thoải mái nhất. Thẩm Tình Tiêu mặc kệ quái vật gầm lên với , kiên nhẫn khuyên nhủ: "Nói cho mi cái gì, đó mới thể cho mi ! Yêu cầu rõ ràng chứ, đúng ?"

NPC do dự nửa giây, như đang suy nghĩ: "... Cho ... tình yêu."

Tình yêu? 

Thẩm Tình Tiêu sửng sốt, khỏi về phía NPC, nhưng chỉ thấy lớp trang điểm đậm, thấy biểu cảm thật sự của diễn viên.

Tình yêu ...

Rất hợp với cốt truyện của mật thất , NPC cũng giỏi tùy cơ ứng biến phết.

"Cho tình yêu!"

NPC lớn tiếng lặp .

"Làm để cho mi tình yêu đây..." Thẩm Tình Tiêu liếc tay , đó do dự duỗi tay , lướt qua bộ quần áo rách rưới mặt, nhẹ nhàng ôm lấy NPC.

"Như thế hả?"

Một luồng gió mát thổi qua lối bí mật, ánh đèn chớp tắt lúc sáng lúc tối, NPC quái vật bỗng nhiên bình tĩnh trong vòng tay của Thẩm Tình Tiêu.

Ngay đó, như tỉnh từ trong mơ, giãy dụa đẩy Thẩm Tình Tiêu , dậy chạy mất.

Trong miệng vẫn lẩm bẩm "Cho ... cho ...", từng tiếng vang vọng trong lối bí mật.

Thế là diễn xong đó hả?

Nhìn thấy NPC chạy , Thẩm Tình Tiêu miễn cưỡng dậy khỏi mặt đất, phủi bụi áo sơ mi.

Sau đó lặng lẽ chầm chậm theo NPC, trong mắt ánh lên vẻ tò mò.

Sau khi NPC khỏi phạm vi của ống kính máy , đẩy một cánh cửa gạch từ bức tường gạch đá màu xám xanh của lối bí mật hệt như đang ảo thuật, nếu kỹ thì bạn thể tìm thấy nơi thể đẩy .

Bên trong một tấm biển màu xanh lá cây ghi:

[Lối dành cho nhân viên]

Thẩm Tình Tiêu: ...

Bị hố cả nửa ngfay trời, thế mà ở đây một cánh cửa ngoài. Nếu sớm hơn thì ban nãy lúc chạy đến đây, rẽ trái tan luôn . Làm thể tính là thành công trốn thoát khỏi mật thất chứ?

Thấy NPC sắp đóng cửa, Thẩm Tình Tiêu nhịn đuổi theo, lối của nhân viên lưng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/len-show-mat-that-cung-ong-xa-lien-hon/chuong-36.html.]

NPC thấy tiếng động, kinh hãi đầu : "Sao  thầy Thẩm theo thế?"

Thẩm Tình Tiêu chống một tay lên cánh cửa gạch, đôi mắt đào hoa của tràn đầy ý , lúm đồng tiền thoáng hiện lên: "Đừng sợ, ý gì , chỉ là thấy diễn xuất của , việc ở đây một ngày kiếm bao nhiêu tiền thế?"

NPC cúi đầu, nhỏ giọng ngập ngừng : "Cảm ơn thầy Thẩm, mỗi một trăm ạ."

Đối với một chương trình lớn như , chỉ trả một tiền nhỏ như chính là l.ừ.a đ.ả.o. Thẩm Tình Tiêu nhướng mày, hào phóng vẫy tay: " sắp mở một phòng chơi mật thất, thể đến NPC bán thời gian, sẽ trả lương cho gấp ba , đến ?"

NPC ngẩng phắt đầu lên, trong mắt lộ vẻ ngạc nhiên và vui mừng: " ."

Thẩm Tình Tiêu kỹ NPC ở cự ly gần. Mặc dù khuôn mặt bôi đen sì, nhưng từ đôi mắt của , vẫn thể thấy vẫn còn trẻ, trông vẻ như là một sinh viên đại học học . Anh càng thêm khâm phục :

"Cậu tên gì? sẽ liên lạc với khi kết thúc."

" tên là Hứa Tinh." Trông vẻ cẩn thận, đỏ mặt ngượng ngùng : "Thầy Thẩm, thầy mau tiếp tục ghi hình chương trình ."

Thẩm Tình Tiêu gật đầu, lạc quan vỗ vai ngoài từ lối dành cho nhân viên.

lưng , Hứa Tinh cúi đầu, nghĩ đến cái ôm của Thẩm Tình Tiêu , mặt càng đỏ hơn.

Thẩm Tình Tiêu cũng ngờ rằng thể tuyển dụng nhân viên trong khi ghi hình chương trình. Mọi cũng đấy, thời buổi bây giờ khó tìm một NPC đủ tiêu chuẩn. Thẩm Tình Tiêu đang vui vẻ, chuẩn   đuổi theo các đồng đội của .

Anh tung tăng tới khúc quanh, đột nhiên đ.â.m sầm ai đó.

"Á!" Anh giơ tay che trán, lùi mấy bước, cau mày đầy đau đớn. 

Sở Lệ? 

"Sếp Sở, vẫn còn ở đây ?" Thấy là chứ quỷ, Thẩm Tình Tiêu cúi đầu xoa trán thở phào nhẹ nhõm: " , lúc nãy ở ngoài sảnh lớn đụng một , bây giờ đụng , chúng coi như huề nhé."

Sở Lệ trả lời, ánh mắt lạnh như băng chỉ chằm chằm , Thẩm Tình Tiêu bối rối ngước mắt lên. 

Không ngờ Sở Lệ đột nhiên đưa tay , đẩy lên bức tường ẩm ướt của lối bí mật. 

Không khí bỗng nhiên trở nên nghẹt thở.

Sở Lệ cao to, ít nhất cũng một mét chín, cao hơn Thẩm Tình Tiêu tận mười phân. Lúc , giống như một bức tường vây, ép c.h.ặ.t tường:

"Không sợ lắm hả?"

ba? Mắc cái giống gì? Mình nhớ trong nguyên tác đoạn ... Thẩm Tình Tiêu choáng váng Sở Lệ, vô thức đưa tay đẩy , nhưng gì. 

Áo sơ mi của nhăn nhúm, cúc cài cổ áo mở toang. Mới gặp mấy phút, thành thế ... Sở Lệ Thẩm Tình Tiêu từ xuống , cảm thấy đau đầu, giọng điệu đột nhiên trở nên nặng nề: "Nếu sợ thì theo sát , ?"

Đại ca, đang cái gì ?

Tay của Sở Lệ ghì mạnh đến nỗi đau cả vai Thẩm Tình Tiêu. Anh kịp suy nghĩ Sở Lệ ý gì, chỉ vặn vẹo cơ thể một cách khó chịu: "Này, đau đấy."

"Anh Sở Lệ ơi, tìm thấy thầy Thẩm ?" Giọng của Tống Thành Mặc vang lên từ phía bên góc quanh. Gần như cùng lúc đó, Sở Lệ lùi một bước, thả .

Sau khi lấy tự do, Thẩm Tình Tiêu vẫn còn cảm thấy đầu óc choáng váng. Anh theo Sở Lệ qua khúc quanh, chạm mặt Tống Thành Mặc đang ôm Khúc Miên tới.

Tống Thành Mặc dừng mỉm : "Tìm thấy là . Thầy Thẩm, ban nãy lúc thầy tụt phía , chúng vốn giúp thầy, nhưng một chướng ngại vật đột nhiên xuất hiện đường, khiến chúng mất nhiều thời gian để vượt qua. Khi thấy thầy, chúng cũng lo lắng, còn tưởng rằng thầy quái vật bắt cơ."

Loading...