“Chị dâu, mấy món là Đoàn trưởng tự bỏ tiền túi, dặn em xuống bếp nhỏ của cơ quan lấy đấy ạ.” Thấy chị dâu ngẩn cơm canh, Tiểu Trình vội vàng giải thích để cô Đoàn trưởng trân trọng cô đến nhường nào.
*Hóa là !* Lòng Lãnh Thiên Việt dâng lên một nỗi ấm áp. Anh lính thật cách chiều chuộng cô. Cô nấu ăn, chu đáo đến mức chứ?
“Tiểu Trình, tối nay Đoàn trưởng về ăn cơm ?” Có qua mới toại lòng , cưng chiều cô như , cô nhất định đáp . Hôm nay là ngày đầu tiên họ bắt đầu cuộc sống mới ở đây, cô tạo cho một bất ngờ buổi tối.
“Nếu việc gì đột xuất thì chắc chắn Đoàn trưởng sẽ về ạ.” Thời đó nhiều hoạt động giải trí tiệc tùng bên ngoài, nhất là trong môi trường quân đội kỷ luật thép, các sĩ quan gia đình tùy quân thường sẽ về nhà ăn cơm tối.
“Được Tiểu Trình, em nhắn với Đoàn trưởng là tối nay nhất định về ăn cơm nhé, chị đợi .”
Nga
“Vâng ạ, chị dâu.” Tiểu Trình lưu luyến rời , trong đầu thầm nghĩ: *Chị dâu hỏi chắc chắn là định món gì ngon , Đoàn trưởng đúng là phúc ba đời mới cưới chị.* Cậu bé thầm hạ quyết tâm hôm nào tìm cớ sang nhà Đoàn trưởng ăn chực một bữa mới .
...
Tiểu Trình , Lãnh Thiên Việt gọi hai đứa nhỏ ăn cơm. Ăn xong, cô định cửa hàng dịch vụ quân nhân mua sắm ít đồ để chuẩn cho bữa tối.
Sáng nay mấy chị dâu hàng xóm sang chơi và bảo rằng ở khu gia thuộc thường xe của phòng hậu cần lên thành phố mua sắm. Cứ một tuần mua nhỏ, nửa tháng mua lớn một . Còn bình thường nếu thiếu gì thì cứ cửa hàng dịch vụ quân nhân ngay trong doanh trại, ở đó cái gì cũng , từ nồi niêu xoong chảo đến gạo mắm muối, bánh kẹo. Một mặt hàng ưu tiên cho quân nhân còn cần dùng phiếu, chỉ là giá đắt hơn một chút.
Quân khu tự nuôi heo nên thỉnh thoảng phòng hậu cần còn nhập thêm thịt từ nhà máy về. Nếu đúng lúc, thể mua thịt tươi ngon. Lãnh Thiên Việt đưa hai đứa nhỏ cửa hàng, gặp lúc thịt mới về. Cô chẳng ngần ngại mua ngay một cân thịt thăn, hai cân thịt ba chỉ và một ít sườn.
Binh ca ca giao hết quyền quản lý tài chính cho cô. Trước khi tùy quân, đưa cho cô nhiều phiếu, cộng thêm tiền cô kiếm từ việc ăn với dì Lưu ở quê, bây giờ cô thể thoải mái chi tiêu.
Mua thịt xong, cô mua thêm hai cân trứng gà, ít gạo và mua cho mỗi đứa nhỏ một cây kem que.
“ là đồ phá gia chi t.ử, thấy ai tiêu tiền kiểu bao giờ. Không Đoàn trưởng Cố trúng cô ở điểm nào nữa?”
Lãnh Thiên Việt đang định mua thêm ít bánh ngọt thì một bà cụ ngoài năm mươi tuổi, đôi mắt gian xảo cứ chằm chằm giỏ đồ của cô mà lẩm bẩm mắng mỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-158-gap-phai-ke-quai-di.html.]
*Bà già là ai thế nhỉ? Sao tự nhiên kiếm chuyện với ?* Lãnh Thiên Việt khó hiểu bà .
“Bà cụ ơi, mua đồ thì mời bà cho, đừng ở đây quản chuyện bao đồng. Đây là cửa hàng quân đội chứ nhà bà .” Cô nhân viên bán hàng thấy bà già lắm chuyện nên lạnh lùng đuổi khéo.
“Ai bảo mua? Không mua thì chắc? Thật là...” Bà trợn mắt cô bán hàng, vẻ mặt ngu ngơ kiêu ngạo.
Lãnh Thiên Việt quan sát kỹ bà cụ mặt: Gò má cao, hốc mắt sâu, dáng gầy đen, quần áo thì bẩn thỉu cũ kỹ, trông như cả tuần giặt. Buồn nhất là vì thắt lưng c.h.ặ.t nên vạt áo ở eo cứ phồng lên một mảng, trông cứ như đang giấu s.ú.n.g bên trong .
Bà chính là của Thẩm Đại Bằng, Đoàn trưởng Đoàn 2, trong khu gia thuộc vẫn gọi bà là “Bà già quái dị”. Lãnh Thiên Việt bà , nhưng bà thì sớm danh cô vợ “phá gia” của Đoàn trưởng Cố .
Mẹ của Thẩm Đại Bằng là nhân vật nổi tiếng ở đây, ai thấy cũng né. Bà là nông thôn, sinh ba con gái hai con trai, Thẩm Đại Bằng là con út. Có con trai sĩ quan, bà vênh váo lắm, cũng khoe lên đây để hưởng phúc.
Từ khi Thẩm Đại Bằng thăng chức, bà bắt gửi tiền về nhà đều đặn, từ 5 đồng giờ lên tới 20 đồng mỗi tháng. Đã thế, năm nào bà cũng bỏ ông chồng già ở quê để lên doanh trại ở vài tháng. Lý do của bà bá đạo: *Con trai là do bà vất vả nuôi lớn, thể để con dâu hưởng hết phúc phần .*
Lương của Thẩm Đại Bằng là 80 đồng, vợ ở quê học thức đau ốm, nên thu nhập. Mỗi tháng gửi về quê 20 đồng, nuôi vợ và hai con nhỏ nên cuộc sống chật vật, hiếm khi ăn thịt.
Bà già thì ham ăn. Bà cửa hàng dịch vụ quân nhân rình xem món gì rẻ hàng thì mua, hoặc lấy danh nghĩa “dạy bảo” khác để chiếm chút tiện nghi. Bà cậy con trai là Đoàn trưởng nên cho rằng cấp của con nghĩa vụ nhường đồ ngon cho bà .
Thấy Lãnh Thiên Việt mua bao nhiêu thịt và sườn, bà định mắng mỏ một trận để nhân cơ hội “xin” một ít. Lãnh Thiên Việt ghét nhất loại cậy già lên mặt . Cô cô gái nhỏ yếu đuối dễ dọa. Ở kiếp , cô là nữ cường nhân thương trường, hạng như bà già cô gặp đầy, chẳng thèm chấp.
“Đồng chí, cân cho thêm một cân kẹo sữa thỏ trắng nữa nhé.” Lãnh Thiên Việt phớt lờ bà già quái dị . Đoàn trưởng thì chứ? Chồng cô cũng là Đoàn trưởng đấy thôi, nếu so về bản lĩnh thì cô còn chấp bà mười vòng.
Sau khi vung tiền mua sắm xong, Lãnh Thiên Việt xách đồ, liếc bà già một cái thong thả dẫn hai đứa nhỏ về. Hai đứa nhỏ mút kẹo sữa, vui vẻ vô cùng.