Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 160: Rượu Nồng Hơi Men Và Sự Cố "Chú Ba"

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:12:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nhiệm vụ của là bảo vệ đất nước, em sẽ để phu quân của ngày ngày quanh quẩn bên bếp núc. Nếu thật lòng thương em, thể bù đắp ở những chỗ khác.”

Lãnh Thiên Việt khóe môi cong lên, đôi mắt nai sáng ngời gợn sóng tình.

“Được, nương t.ử, vi phu hiểu .”

Trong đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của Đoàn trưởng Cố dâng lên từng đợt tình ý dịu dàng. Cưới vợ hiểu chuyện, thấu hiểu , sẵn lòng chia sẻ gánh nặng với như , đời còn gì hối tiếc.

Nga

“Quả Quả, con đưa em gái phòng ngủ xem truyện tranh liên họa ?”

Hai nhóc tì ăn no uống đủ xong, Lãnh Thiên Việt đưa những cuốn truyện tranh nhỏ mua từ cửa hàng dịch vụ cho Quả Quả, bảo bé đưa em gái cùng xem.

“Vâng, thím ba.”

Có truyện tranh để xem, Quả Quả vui vẻ nhảy cẫng lên, kéo em gái chạy tót phòng ngủ.

Hai nhóc tì rời , Lãnh Thiên Việt từ trong tủ lấy hai chai rượu đặt lên bàn ăn, ánh mắt tràn đầy ý lính:

“Phu quân, mua rượu. Lại đây, chúng uống vài chén, ăn mừng cuộc sống mới sắp bắt đầu.”

Chính thức bắt đầu cuộc sống tùy quân, đối với Lãnh Thiên Việt ý nghĩa trọng đại. Trong doanh trại, cô chỉ tìm những thứ mất, mà còn giúp lính bù đắp những tiếc nuối đây.

“Được, nương t.ử, vẫn là em suy nghĩ chu đáo. Vậy thì hôm nay vi phu sẽ cùng em say về.”

Đoàn trưởng Cố ngờ vợ coi trọng cuộc sống mới sắp bắt đầu đến , trong lòng vô cùng cảm động.

“Nương t.ử, vi phu xin cạn để tỏ lòng kính trọng.”

Đoàn trưởng Cố ngửa đầu, uống cạn hai chén rượu trắng liên tiếp. Thấy lính hào sảng như , Lãnh Thiên Việt chịu thua kém, cũng ngửa đầu uống một cạn sạch chén rượu.

Một chén rượu trắng xuống bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lãnh Thiên Việt đỏ bừng như quả táo chín, say lòng .

“Nguyệt Nguyệt, em…”

Cố Bắc Dương đầu tiên thấy vợ uống rượu hào sảng như . Anh đoán t.ửu lượng của vợ là bao nhiêu, sợ cô chịu nổi sự kích thích và cay nồng của rượu trắng.

“Phu quân, em .”

Lãnh Thiên Việt chút t.ửu lượng. Ở thời , để mở rộng kinh doanh, cô uống ít rượu bàn nhậu. Uống nhiều , chỉ luyện t.ửu lượng, mà còn luyện bản lĩnh. Trên bàn nhậu, Lãnh Thiên Việt gần như bao giờ say.

Tuy nhiên lúc đó cô uống đa là rượu vang đỏ, loại rượu trắng nồng cay như thế uống bao giờ. Hai chén rượu trắng xuống bụng, Lãnh Thiên Việt ngấm men say.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-160-ruou-nong-hoi-men-va-su-co-chu-ba.html.]

Lúc cô trông thật thư thái, ánh mắt lười biếng quyến rũ, thần thái ngây thơ mà mê hoặc lòng .

“Nguyệt Nguyệt, em còn uống ? Không uống thì chúng dừng nhé.”

Cố Bắc Dương xuống bên cạnh vợ, ôm cô lòng, uống cạn chén rượu của cô.

“Phu quân, uống rượu của em? Em uống mà, say về ?”

Rượu trắng những năm 70 chỉ nồng cay mà độ cồn còn mạnh. Lãnh Thiên Việt, quen uống rượu vang đỏ, sự kích thích của nó từ say chuyển sang chế độ "mất kiểm soát". Ánh mắt từ lười biếng chuyển sang mơ màng quyến luyến, thần thái càng thêm gợi cảm.

“Phu quân, em còn uống rượu, em cùng say về.”

Lãnh Thiên Việt dùng giọng nũng nịu, dịu dàng, đưa bàn tay nhỏ bé mò mẫm bàn tìm rượu.

“Nguyệt Nguyệt, em say . Ngoan! Không uống nữa, lời! Phu quân bế em ngủ.”

Lúc , yết hầu Đoàn trưởng Cố chuyển động, trong đồng t.ử ngọn lửa bùng cháy. Anh ôm c.h.ặ.t vợ lòng, nhanh ch.óng bước phòng ngủ.

Đoàn trưởng Cố màng gì nữa. Cái gì mà tuân theo mệnh lệnh, cái gì mà đại hội võ thuật quân sự, đều vứt đầu. Tối nay Liễu Hạ Huệ nữa, buông thả bản , giải phóng bản năng đàn ông. Cho dù Đoàn trưởng nữa, thậm chí cởi bỏ bộ quân phục , cũng biến vợ thành phụ nữ thực sự của .

Đoàn trưởng Cố ôm vợ ngã xuống giường.

Lãnh Thiên Việt ôm cổ , hai mắt khẽ nhắm, lông mi khẽ run, miệng ngừng thì thầm: “Uống rượu… say về…”

“Được … uống rượu…”

Cố Bắc Dương dịu dàng dỗ dành cô, hôn cô. Những nụ hôn nóng bỏng như mưa rào rơi xuống từng tấc da thịt của cô.

“Chốn dịu dàng là mồ chôn hùng”, câu chỉ áp dụng cho đàn ông, mà còn áp dụng cho phụ nữ. Trong nụ hôn nồng nàn của lính, Lãnh Thiên Việt bắt đầu giải phóng bản .

Lúc , lời nhờ vả của Tiểu Trình, lời dặn dò của bà nội, cuộc chuyện của chị Lưu, tất cả đều phai nhạt trong tâm trí cô. Bàn tay to của lính bắt đầu cởi cúc áo của cô. Cô bộ quá trình ý thức vẫn còn chút tỉnh táo, nhưng hề ngăn cản.

Mượn sự kích thích của cồn, Lãnh Thiên Việt trong vòng tay lính trở là một phụ nữ thực sự. Cô đáp bằng những nụ hôn cuồng nhiệt. Đôi môi đỏ mọng mềm mại quyến rũ ngừng lướt , khám phá n.g.ự.c, cổ của , cuối cùng khách khí c.ắ.n nhẹ môi .

Sự ngầm đồng ý của Lãnh Thiên Việt khiến hành động của lính càng thêm quên , đầu lưỡi thăm dò sâu, điên cuồng khuấy đảo.

“Chú ba, Đóa Đóa ngủ với thím ba.”

Hai đang định sâu hơn thì ngoài cửa vang lên một giọng non nớt. Đóa Đóa đẩy cửa phòng, thò cái đầu nhỏ .

 

 

Loading...