Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 165: Lãnh Thiên Việt Dạy Dỗ Ngô Giai Giai

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:12:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" thế! Em gái Thiên Việt nhà chỉ xinh , khéo tay , mà tính tình còn lương thiện đôn hậu, hơn cái cô bác sĩ quân y họ Lục nhiều, thảo nào......"

Lưu Thúy Lan kích động, suýt chút nữa tuôn lời thật.

"Thảo nào cái gì hả chị dâu?"

Lãnh Thiên Việt hì hì đưa một miếng bánh bí đỏ cho Lưu Thúy Lan.

"Thảo nào...... thảo nào...... thảo nào cô so với em".

Lưu Thúy Lan Lãnh Thiên Việt hỏi đến đỏ mặt tía tai, hươu vượn một câu chẳng ăn nhập gì.

Mẹ ơi! Cái miệng hôm nay thế ?

Sao cứ tuôn những lời nên thế?

Cái mà để em gái Thiên Việt chút manh mối gì, chẳng là đang gây rắc rối cho Cố Đoàn trưởng, tạo mâu thuẫn cho đôi vợ chồng son nhà ?

Sợ Lưu Thúy Lan tiếp tục "phun" sự thật, ăn cơm xong, Tôn Thải Vân lấy lý do cô đang m.a.n.g t.h.a.i cần nghỉ ngơi, đuổi khéo cô sang một bên:

"Em gái Thúy Lan, em đang bụng mang chửa việc nặng, ghế sô pha nghỉ ".

Ấn nút tạm dừng cho cái miệng của Lưu Thúy Lan xong, Tôn Thải Vân tranh thủ giúp Lãnh Thiên Việt dọn dẹp bát đũa.

"Em gái Thiên Việt, tiếp theo em dự định gì ?"

Tôn Thải Vân , Lãnh Thiên Việt tầm thường, cô sẽ đợi đàn ông nuôi , chắc chắn sẽ chút gì đó.

"Chị dâu, em mới đến, tạm thời vẫn nghĩ nên gì".

Lãnh Thiên Việt lời thật lòng, cô thực sự nghĩ hiện tại thể gì, một việc cần thời cơ, cô suy tính kỹ càng mới hành động.

"Em gái, em giống bọn chị, em thể đợi quân đội sắp xếp công việc".

Tôn Thải Vân rửa bát, nhắc nhở Lãnh Thiên Việt.

Sư đoàn C vì gần thành phố tỉnh lỵ Phượng Thành, điều kiện khá , lính tráng nghĩa vụ ở đây đều .

Quân tẩu nhiều, cơ hội việc tự nhiên sẽ ít .

Quân tẩu sắp xếp công việc, tùy quân ba năm, cấp bậc của chồng còn đạt đến cấp Chính doanh (Tiểu đoàn trưởng).

Chồng của Tôn Thải Vân là Phó doanh trưởng, chồng của Lưu Thúy Lan là cấp Chính liên (Đại đội trưởng), hai tùy quân đều đủ ba năm, cho nên đều cơ hội việc.

Cố Bắc Dương là cấp Chính đoàn (Trung đoàn trưởng), Thủ trưởng quân khu coi trọng, Lãnh Thiên Việt xưởng quân nhu việc chắc chắn đơn giản.

"Chị dâu, em công ăn lương, em thích tự do, đợi em nghĩ kỹ , lẽ sẽ tự tìm chút việc gì đó để ".

Thấy hai chị dâu đều là thật thà, Lãnh Thiên Việt cũng suy nghĩ thật.

"Thế thì quá, em gái Thiên Việt, em tìm việc , đừng quên kéo bọn chị theo với nhé".

Lưu Thúy Lan Lãnh Thiên Việt tự ăn, vội vàng sán gần.

"Được chị dâu, đợi em thành tích, chắc chắn sẽ kéo các chị theo".

Câu của Lãnh Thiên Việt chơi, cô thực sự dự định đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-165-lanh-thien-viet-day-do-ngo-giai-giai.html.]

Đợi cô năng lực , nhất định sẽ để các quân tẩu trong khu gia quyến đều việc , để họ đều thể tự nuôi sống bản , còn phụ thuộc cánh đàn ông nữa.

"Tốt quá, quá , em gái Thiên Việt em tranh thủ thời gian nhé, đừng để bọn chị đợi lâu quá".

Cả ngày việc gì , ngoài trông con thì là nấu cơm, hai bà chị dâu đều sắp chán c.h.ế.t , nếu thể việc , dù mệt chút họ cũng cam lòng.

Ăn uống no say thêm hy vọng, Tôn Thải Vân và Lưu Thúy Lan hài lòng về.

......

Tiễn hai chị dâu xong, Lãnh Thiên Việt hề nhàn rỗi, cô thực hiện lời hứa, bắt đầu huấn luyện ngôn ngữ cho Đóa Đóa.

Nếu nhà trẻ, Đóa Đóa chuyện lưu loát, nếu Lãnh Thiên Việt lo con bé sẽ bắt nạt.

Phải thừa nhận, con cháu nhà họ Cố trí thông minh đều thấp, đứa nào cũng thông minh.

Đóa Đóa phản ứng nhanh nhạy, học nhanh, huấn luyện một buổi chiều bắt đầu thấy hiệu quả.

Cô nhóc dường như hứng thú với Đường thi, biểu hiện của bé khiến Lãnh Thiên Việt vui mừng khôn xiết, cứ đà , bé sẽ sớm chuyện lưu loát thôi.

Nga

Cố Đoàn trưởng tan về nhà đúng lúc thấy Đóa Đóa đang thơ, tuy vẫn còn vấp váp, nhưng khẩu hình rõ ràng hơn nhiều.

Lãnh Thiên Việt nấu cơm, sửa phát âm cho bé, cảnh tượng ấm áp của hai con khiến sự mệt mỏi của Cố Đoàn trưởng tan biến sạch sẽ.

......

Cơm tối xong, Cố Bắc Dương đuổi khéo thằng cháu dẫn em gái xem truyện tranh, kéo Lãnh Thiên Việt ở sân, tận hưởng thế giới hai một chút.

Lãnh Thiên Việt cũng đang chuyện với về vị bác sĩ quân y họ Lục , nên vô cùng phối hợp.

"Đồng chí Cố Bắc Dương, hôm nay em dạo trong doanh trại, thấy một ".

Cố Bắc Dương định kéo vợ lòng thì Lãnh Thiên Việt gọi cả họ tên , "vút" một cái né sang bên cạnh.

"Việt Việt, em gọi là gì?"

Cố Đoàn trưởng vợ gọi thế nhất thời phản ứng kịp.

Tình huống gì đây?

Vợ trông vẻ bình thường, chẳng những gọi thẳng tên húy, mà còn thêm hai chữ "đồng chí" nữa.

Cố Đoàn trưởng vợ gọi đến mức trong lòng nơm nớp lo sợ: "Việt Việt, em thấy ai ? Nói cho phu quân thử xem nào?"

Anh dậy, một tay nắm lấy tay vợ.

"Nghiêm túc chút , đồng chí Cố Bắc Dương, cợt nhả, nếu phạt chân tường nghiêm!"

Lãnh Thiên Việt trừng tròn mắt, dùng ngón tay chọc chọc l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của lính.

"Bà xã, em đừng dọa , nghiêm cũng , nhưng em cho em thấy ai chứ?"

Cố Bắc Dương thẳng , lo lắng vợ.

Trước mặt cô vợ nhỏ mới cưới, Cố Đoàn trưởng trông thật đáng thương, giống như một đứa trẻ vô tội.

 

 

Loading...