“Chậc chậc, và Đoàn trưởng Cố đến mức hận thể mặc chung một cái quần, lấy vợ mà còn cho xem mặt, thật là chán.”
Thấy trai hình như đang qua loa với , Lục Niệm Niệm dùng chiêu ly gián để kích thích .
“Em chuyện thật là trình độ, vợ tại cho xem mặt? lãnh đạo trưởng bối của .”
Lục Kế Dũng cho là đúng, liếc cô em gái rảnh rỗi kiếm chuyện.
“Bố, bố là lãnh đạo của Đoàn trưởng Cố, bình thường đối xử với như con trai , đưa vợ đến cho bố xem mặt ?”
Không kích thích trai, Lục Niệm Niệm chọc ghẹo bố.
“Người về đơn vị mấy ngày, lẽ là kịp, hơn nữa, dựa cái gì mà đưa vợ cho xem mặt? chỉ là lãnh đạo của , chứ trưởng bối của .”
Sư trưởng Lục đầy nghi hoặc con gái, trực đêm một đêm, hình như đ.á.n.h rơi cả não , những lời khó hiểu.
“Hừ, các đều qua loa với .”
Lục Niệm Niệm khẽ hừ một tiếng: “Các gặp, hôm qua gặp cô .”
“Trông cứ như một con hồ ly tinh, mồm mép lanh lợi, chuyện thì cứ lên mặt dạy đời, suýt nữa cô chọc tức c.h.ế.t.”
Lục Niệm Niệm hào sảng uống cạn bát cháo – nghĩ đến chuyện tối qua, cô tức giận, chỉ bằng cô , mà cũng khác nắm thóp, hừ!
Thấy em gái hậm hực, Lục Kế Dũng và bố – *Hóa là vợ Đoàn trưởng Cố chọc tức, về nhà trút giận ?*
Hai cha con gì, đều đang dựa lời của Lục Niệm Niệm mà tưởng tượng xem vợ Đoàn trưởng Cố là thế nào.
*Lục Kế Dũng: Đoàn trưởng Cố tìm một con hồ ly tinh ? Lần thú vị !*
*Sư trưởng Lục: Thằng nhóc Cố Bắc Dương mắt mũi kiểu gì , nông cạn thế ?*
Tưởng tượng thì tưởng tượng, Sư trưởng Lục là dễ khác dắt mũi, lời con gái , ông nửa tin nửa ngờ.
“Niệm Niệm, khi tìm hiểu cụ thể một , thể dựa sở thích của mà vội vàng kết luận về .”
Mấy cái suy nghĩ nhỏ nhặt của con gái, Sư trưởng Lục rõ như ban ngày.
Không nắm thằng nhóc Cố Bắc Dương, lấy vợ, trong lòng vui, đang khó chịu đây.
Không vợ của Cố Bắc Dương chọc giận cô thế nào?
Tuy nhiên, thể chọc tức con gái đến mức , chứng tỏ vợ của Cố Bắc Dương chắc chắn dạng .
Ngày nào đó thật sự để thằng nhóc đó đưa vợ đến cho xem mặt, xem cô gái đó là thần thánh phương nào.
Sư trưởng Lục gặp Lãnh Thiên Việt.
“Hắt xì… hắt xì…”
Lãnh Thiên Việt đang ăn cơm bỗng nhiên hắt hai cái.
*“Ai đang nhớ nhỉ?”*
Cô ngờ sáng sớm nay, trở thành đối tượng bàn tán của gia đình Sư trưởng Lục.
…
Sau khi trút một tràng giận dữ, Lục Niệm Niệm cảm thấy thoải mái hơn một chút, ăn no uống đủ xong, cô về phòng ngủ một giấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-181.html.]
Lục Kế Dũng và bố mỗi .
Trên đường , Lục Kế Dũng nhớ lời em gái nhận xét về vợ Cố Bắc Dương, bật từng trận.
Nga
“Hồ ly tinh”, thằng nhóc Cố Bắc Dương cưới một con hồ ly tinh ?
Chẳng trách mắt em gái , hóa là hồ ly tinh mê hoặc .
Lục Kế Dũng xem, hồ ly tinh rốt cuộc trông thế nào, mà thể chọc tức em gái đến mức như mất não mà về nhà trút giận.
“Này , lão Cố, chậm thôi.”
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, Lục Kế Dũng đang nghĩ đến hồ ly tinh, ngẩng đầu lên, thấy chồng của hồ ly tinh đang mặt .
“Lão Cố, hồ ly tinh mê hoặc vị gì?”
Lục Kế Dũng một tay choàng qua cổ Cố Bắc Dương.
“Cút ngay, sáng sớm phun phân đầy mồm! Hồ ly tinh gì, hồ ly tinh nào? Cậu nhớ vợ đến phát điên , mơ thấy hồ ly tinh ?”
“Cũng đúng ha, già thế , ngay cả một phụ nữ cũng kiếm , tìm một con hồ ly tinh tạm bợ vợ cũng thể hiểu .”
Cố Bắc Dương Lục Kế Dũng bằng ánh mắt đáng thương pha lẫn đồng cảm, tức đến mức Lục Kế Dũng suýt nữa c.ắ.n đứt tai .
“Sáng sớm ôm ôm ấp ấp, thể thống gì! Cậu vợ , tránh !”
Thấy Lục Kế Dũng kích thích đến mức ngây chằm chằm, Cố Bắc Dương dùng sức gỡ tay , một tay đẩy sang một bên.
Ở nơi nhiều đàn ông thô lỗ như quân đội, cãi c.h.ử.i bậy đôi khi thể hiện mối quan hệ thiết.
“Thằng nhóc nhà thể nhẹ tay một chút ?”
Cố Bắc Dương dùng sức quá mạnh, Lục Kế Dũng đẩy lảo đảo mấy bước mới vững .
“Thế còn là nhẹ đấy, còn bậy nữa, cho bò đất mà ăn phân.”
Cố Bắc Dương đắc ý liếc Lục Kế Dũng, nhếch môi với , đó sải bước dài nghênh ngang bỏ .
“Này, lão Cố, chạy nhanh như thỏ thế gì? còn chuyện với , hai vợ chồng khi nào thì mời khách?”
Lục Kế Dũng nhân cơ hội Cố Bắc Dương mời khách, xem xem vợ rốt cuộc là hồ ly tinh .
—
Lục Kế Dũng xem Lãnh Thiên Việt hồ ly tinh , còn Lãnh Thiên Việt đang chuẩn cho việc mời khách.
Vừa ăn cơm xong, cô nhắc đến chuyện mời khách với lính, lính dứt khoát : “Em mời thì mời, mời cũng , đây quy định bắt buộc.”
Đoàn trưởng Cố ghét những thứ hình thức chủ nghĩa, chuyện nhà thì tự quyết, cần theo khác.
Anh lính câu nệ tiểu tiết, nhưng một chuyện Lãnh Thiên Việt tính toán kỹ lưỡng cho .
Sau khi lính , Lãnh Thiên Việt huấn luyện ngôn ngữ cho Đóa Đóa xong, bảo cô bé và trai cùng xem truyện tranh.
Cô thì xuống suy nghĩ về chuyện mời khách.