“Mau lấy cho chị cốc nước.”
Từ Tiểu Phi phịch xuống sofa, thở hổn hển l.i.ế.m khóe môi khô khốc: “Khát c.h.ế.t chị .”
Lãnh Thiên Việt vội vàng đưa lên một cốc nước hoàng kỳ đương quy pha sẵn: “Nhị tỷ, chuyện gì mà chị vội thế ?”
“Chuyện lớn, chuyện .” Từ Tiểu Phi thong thả nhấp ngụm nước trong cốc —— vị gì thế ? Em gái nuôi cho t.h.u.ố.c gì nước ?
“Ôi Nhị tỷ, chuyện lớn chuyện gì chị huỵch toẹt , đừng úp úp mở mở nữa, em sốt ruột sắp giậm nát nền nhà đây.” Lãnh Thiên Việt câu lửng lơ của Nhị tỷ cho sốt ruột đến mức suýt giậm thủng cả nền nhà.
“Cái ý tưởng táo bạo của em , bên nhà máy in nhuộm phản hồi .” Uống nước xong, Từ Tiểu Phi mới một câu trọn vẹn.
“Thật ? Tốt quá Nhị tỷ!” Lãnh Thiên Việt bế bổng cô lên, xoay tại chỗ hai vòng.
“Ấy , mau thả chị xuống.” Từ Tiểu Phi em gái nuôi như lạ: “Thiên Việt, sức của em dạo ngày càng lớn nhỉ? Chuyện gì thế? Ăn nhiều đảng sâm quá ?”
“Chắc là chăng?” Lãnh Thiên Việt “hì hì”, nhận vui quá hóa rồ, vội vàng bừa một câu.
“Phụt. Mấy củ đảng sâm của em là thần d.ư.ợ.c , mới ăn hai ngày tác dụng ?” Từ Tiểu Phi lời dối của em gái cho suýt rụng răng: “Thôi, nhảm với em nữa, chúng chuyện chính.”
Từ Tiểu Phi thuật nguyên văn lời của chị dâu cả cho em gái nuôi . Sau đó nhấn mạnh điểm mấu chốt: “Là lừa ngựa thì dắt xem mới , xem em bản lĩnh thật sự .”
“Nhà máy in nhuộm yêu cầu, bảo em tiên đưa vài bản thảo quần áo và thiết kế sức thuyết phục để xem xét, đó mới chính thức quyết định hợp tác . Chị dâu bảo mấy ngày tới em đừng gì cả, tập trung trí não, đem hết bản lĩnh thành bản thiết kế, để sớm đến nhà máy bàn bạc bước hợp tác tiếp theo.”
Lúc chuyện chính, Từ Tiểu Phi nghiêm mặt, chắp tay lưng, trông nghiêm túc như một “cán bộ lão thành”.
“Được Nhị tỷ, ngày , tức là thứ Sáu, em sẽ mang bản thảo và thiết kế .”
Thực vài bản thảo và thiết kế thì ngày mai Lãnh Thiên Việt thể thành ngay. Sở dĩ cô đợi đến ngày mới là vì để nhà máy in nhuộm thấy quá nôn nóng, như sẽ chút động. Dù trong lòng cô đang nôn nóng, nôn nóng đến mức hận thể hợp tác với nhà máy ngay lập tức. cô vẫn cảm thấy ngày là , như tỏ quá vội vàng, cũng khiến nhà máy thấy việc lề mề.
“Vậy , chị về sẽ báo cho chị dâu cả, để chị đ.á.n.h tiếng với nhà máy. Chị dâu chị sẽ cùng em.”
Để tiệm may của em gái nuôi sớm khai trương, Từ Tiểu Phi - đưa tin - dù chạy ngày hai chuyến, dù mòn cả gót chân cũng chẳng nề hà.
...
Buổi tối, Lãnh Thiên Việt dùng món d.ư.ợ.c thiện chiêu đãi Từ Tiểu Phi, còn thêm món bánh táo rừng cô thích để mai mang về ăn. Ăn cơm xong, Lãnh Thiên Việt lấy vải cho Từ Tiểu Phi xem:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-268-tin-vui-tu-nha-may.html.]
“Nhị tỷ, trời bắt đầu chuyển lạnh , em hai xấp vải ở đây, chị em mỗi một xấp, bộ đồ thích mà mặc nhé.”
“Chẳng lễ tết gì, quần áo gì?” Từ Tiểu Phi mấy mặn mà với lời của em gái, cô yêu cầu quá cao về ăn mặc, chỉ cần đoan trang lịch sự là .
“Nhị tỷ, chị thật sự ? Chị sờ kỹ xem đây là vải gì?” Lãnh Thiên Việt đặt xấp vải mặt Từ Tiểu Phi.
“Á! Đây là nhung lụa ? Thiên Việt, em lấy thế ?” Quả nhiên đúng như dự đoán, Lãnh Thiên Việt Nhị tỷ chắc chắn sẽ hỏi nguồn gốc vải.
“Mang từ quê lên đấy, đồ hồi môn năm xưa của dì nhỏ, ép đáy hòm.”
“Đồ hồi môn của dì nhỏ, vải quý giá thế , em cứ giữ mà đồ cho mặc .” Từ Tiểu Phi tuy may vá nhưng cô phân biệt vải , loại vải nhung bây giờ tiền cũng chắc mua .
“Chị thì em cũng nữa. Đợi Bắc Dương và hội thao về, sư đoàn mở tiệc mừng công, em cứ mặc bộ váy kẻ sọc giặt đến bạc màu dự tiệc là .” Lãnh Thiên Việt bộ váy kẻ sọc , lời mang đầy ý vị “uy h.i.ế.p” Nhị tỷ.
“Hội thao quân sự kết thúc sẽ mở tiệc mừng công ?” Từ Tiểu Phi tò mò hỏi.
“Vâng, chị dâu Lưu năm nào cũng , đoàn văn công còn đến biểu diễn văn nghệ nữa, các quân tẩu đều tham gia. Người nhà của quân nhân đạt giải, chừng còn mời lên sân khấu phát biểu đấy.” Lãnh Thiên Việt Nhị tỷ với ánh mắt mong chờ.
“Thế thì em còn đợi gì nữa, còn mau thiết kế cho một bộ đồ thật .”
Từ Tiểu Phi cuống quýt cả lên, em gái nuôi của cô lúc quan trọng thế thể thua kém khác . Bao nhiêu cơ mà. Nếu em rể đạt giải, mặc quân phục hiên ngang sân khấu, mà em gái nuôi mặc bộ đồ cạnh thì trông chẳng xứng đôi chút nào.
“Thiên Việt, vải sẵn đây , em thiết kế, một bộ đồ chẳng chuyện đơn giản .” Từ Tiểu Phi dùng khuỷu tay hích hích em gái nuôi: “Lại đây, vẽ cái phác thảo chị xem nào, em định kiểu gì? Nhanh lên...”
Lãnh Thiên Việt im bất động.
“Hơ, cái con bé thế, biến thành khúc gỗ thế ?” Từ Tiểu Phi hích hích em gái nuôi.
“Nhị tỷ, chúng là chị em nuôi, lúc chị , phúc cùng hưởng họa cùng chia, chị đồ mới thì em chắc chắn cũng .”
Lãnh Thiên Việt đối phó với Nhị tỷ tính tình thẳng thắn, chiêu thức tung là trúng ngay.
“Được , chị , theo em hết, nào.” Từ Tiểu Phi cô em gái coi như chị ruột, nếu cô còn từ chối nữa thì khách sáo quá.
Nga