Một buổi chiều kiếm gần 40 đồng, đối với một bước chân xã hội như cô, thực sự là nhiều.
Lãnh Thiên Việt cảm thấy kiếm ít:
"Chị hai, chị bán 10 lọ kem gội đầu, chỉ kiếm 15 đồng, chắc chắn nhiều bằng chị dâu bán kem nhuộm tóc."
"Chị dâu bán 5 lọ kem nhuộm tóc, kiếm bằng chị bán 10 lọ kem gội đầu đấy."
"Chị nên đổi phương thức tiếp thị, cũng bán kem nhuộm tóc, đừng chỉ bán kem gội đầu ."
Lãnh Thiên Việt, một cựu quản lý cấp cao của công ty đa quốc gia, bắt đầu khai sáng cho chị hai sinh viên đại học của những năm 70.
" mà, Thiên Việt, sinh viên gì ai tóc bạc? Dù cũng chỉ là ít thôi."
Từ Tiểu Phi nhíu mày thành một cục: "Chị bán kem nhuộm tóc cho ai?"
"Chị hai, sinh viên tóc bạc, còn bố , ông bà nội, ông bà ngoại của họ thì ?"
Lãnh Thiên Việt vỗ vai chị hai: "Đây đều là những khách hàng tiềm năng, hơn nữa, những khách hàng đều thực lực kinh tế, tiêu dùng thiếu tiền."
Từ Tiểu Phi: "..."
*“ , những thể đại học, điều kiện gia đình đều tồi, nghĩ nhỉ?”*
Thấy chị hai vẫn còn ngơ ngác, Lãnh Thiên Việt tiếp tục khai sáng cho cô: "Chị hai, một cây chẳng nên non, năng lực của một là hạn."
"Đại học Giao thông An Tây lớn như , nhân tài ở khắp nơi, thành một việc khó, mấu chốt ở chỗ, chị lối tư duy như thế nào."
"Chị thể mượn sức, để các bạn học khác giúp chị quảng bá sản phẩm, họ bán một lọ, chị cho họ hoa hồng một lọ."
"Như chị sẽ trở thành nhà bán buôn."
"Họ bán càng nhiều, chị kiếm càng nhiều, bản chị cần chạy , chỉ cần chờ thu tiền là ."
" , cách quá, nghĩ nhỉ?"
Từ Tiểu Phi chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt chút ngượng ngùng —— *sách chẳng lẽ đều chui bụng ch.ó hết ?*
"Chị hai, những cách từ từ tìm tòi, em đây đều là từ nhỏ cuộc sống ép buộc mà cả."
Lãnh Thiên Việt vội vàng lấp l.i.ế.m cho .
Nếu giải thích, chị hai sẽ sinh nghi.
Bản chỉ là một học sinh cấp ba, múa rìu qua mắt thợ mặt sinh viên đại học, vẻ giống như heo cắm hành lên mũi giả voi.
Từ Tiểu Phi tính tình thẳng thắn nghĩ nhiều, cô vẫn còn đang vướng mắc một chuyện:
" Thiên Việt , kem nhuộm tóc tuy hiệu quả nhuộm , nhưng chắc dễ dàng tin tưởng, chị dâu bán cho bạn bè thôi."
Từ Tiểu Phi, một con gà mờ thương trường, trong bụng đầy thắc mắc.
"Chị hai, chuyện dễ thôi, chị thể mua một tặng một mà."
"Mua một tặng một, tặng thế nào?"
"Tìm vài cái lọ nhỏ, đựng đó lượng kem nhuộm tóc đủ để nhuộm một , khi mua kem gội đầu thì tặng kèm cho họ."
"Như , kem nhuộm tóc của chị chẳng sẽ nổi tiếng ."
"Nhớ nhé, chỉ đựng lượng đủ để nhuộm một thôi, nhiều hơn."
Lãnh Thiên Việt sợ chị hai thật thà sẽ cho quá nhiều lọ, biến thành mua một tặng N.
"Ừm, chị !"
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-301.html.]
Từ Tiểu Phi Lãnh Thiên Việt như một fan hâm mộ.
Rồi "bốp" một tiếng, cô vỗ trán : "Mất mặt quá! Thiên Việt, chị cái đầu gỗ ? Ngay cả cách cũng nghĩ ."
Lãnh Thiên Việt "phì" một tiếng : "Chị hai, đầu gỗ mà thi đỗ Đại học Giao thông An Tây, khác chẳng đều thành đầu heo hết ?"
"Có những chuyện là vấn đề của cái đầu, mà là vấn đề về tư duy và ý thức."
"Hữu xạ tự nhiên hương là chuyện xưa , đơn thương độc mã nên chuyện, mượn sức, ý thức đồng đội, mới thể bán chạy kem gội đầu và kem nhuộm tóc ."
Lãnh Thiên Việt từ tốn giảng giải, dạy cho chị hai một lớp học marketing sống động.
Sau đó, cô vẽ cho chị một viễn cảnh tương lai: "Chị hai, cứ theo cách của em, chị sẽ nhanh ch.óng trở thành một phú bà sinh viên đại học."
"Vậy thì chị hai sẽ nuôi em, em chẳng cần gì cả, cứ ở nhà ngủ đếm tiền là ."
Từ Tiểu Phi tít cả mắt, dường như sắp bay lên mây.
"Chị hai, em cần chị nuôi, em cũng sẽ trở thành phú bà, hơn nữa còn là một đại phú bà."
Lãnh Thiên Việt câu là c.h.é.m gió.
Sắp đến những năm 80 , cô, một cựu quản lý cấp cao của công ty đa quốc gia, trong thời đại đầy cơ hội , kiếm tiền dễ dàng.
Chẳng "heo gió cũng thể bay lên" ?
Cô tự tin là heo.
Chỉ cần cho cô một cơn gió, cô chắc chắn sẽ bay v.út lên trời.
Mà còn là loại bay lên trời rơi xuống.
Nói đến thời cơ, Lãnh Thiên Việt nhớ đến chuyện hợp tác với nhà máy may Hoa Thải.
Đường Úy Ninh khi họp bàn kết quả sẽ báo cho chị dâu.
Không cô bàn bạc thế nào ?
Sáng hôm , Lãnh Thiên Việt và nhị tỷ sớm lên đường đến thành phố.
Hôm nay cô một gặp bà lão Cao...
“Nhị tỷ, khi giải quyết xong việc, nếu còn kịp thời gian, em ghé nhà cả một chuyến, chị ?”
Trước khi chia tay Từ Tiểu Phi, Lãnh Thiên Việt hỏi cô .
Lãnh Thiên Việt chuyện với chị dâu cả về kem gội đầu, tiện thể xem bên Đường Úy Ninh hồi âm .
“Em thì đương nhiên chị .”
“Em cố gắng sớm bàn bạc xong chuyện với bà lão Cao, chị bà sẽ thu tiền thuê nhà thế nào.”
Từ Tiểu Phi lo lắng bà lão sẽ hét giá trời, tiền thuê nhà quá vô lý.
“Vâng, nhị tỷ.”
Sau khi hai chị em chia tay, Từ Tiểu Phi về trường, Lãnh Thiên Việt thẳng đến nhà bà lão Cao.
“Cốc cốc cốc...”
“Bà ơi, bà nhà ạ?”
Cửa nhà bà lão đóng c.h.ặ.t, Lãnh Thiên Việt dùng sức gõ.