Nếu cộng thêm sân và nhà trệt phía , ít nhất cũng 2000 đồng một năm.
hôm bà với cháu họ xa , tiền thuê bao nhiêu quan trọng.
Bà định sẵn, tòa nhà nhỏ một năm chỉ thu của cô gái 1000 đồng là .
Ai ngờ, cô ưng cả sân và nhà trệt, nhất quyết đòi thuê chung.
Bà lão Lãnh Thiên Việt cho thua cuộc, lời như bát nước hất , thể tùy tiện đổi.
Suy nghĩ một lúc, bà quyết tâm.
—— *Thôi ! Tổng cộng 1000 đồng, cho cô gái thuê cả tòa nhà và nhà trệt luôn.*
Lãnh Thiên Việt ngang ngược, bà lão còn ngang ngược hơn cô —— *dù cũng thiếu tiền!*
1000 đồng trong tay đa ở thời đại là con nhỏ.
Nga
trong mắt bà lão, một tiểu thư khuê các năm xưa, nó chỉ như một chiếc lá đậu gió thổi bay khỏi mười mẫu ruộng, chẳng đáng là gì.
Quan trọng là, tuy bà lão thanh cao kiêu ngạo, nhưng bà là ơn báo đáp.
Cô gái nhỏ màng nguy hiểm cá nhân đ.á.n.h đuổi côn đồ, giúp lấy dây chuyền và vòng tay, trong lòng bà vẫn luôn cảm kích.
Chỉ là sự thanh cao của bà cứ tác quái, bà mà thôi.
Bản là thế nào, bà lão ?
Những năm nay bà quen với sự cô độc, càng giao tiếp với khác, lời càng khó .
cô gái nhỏ hề để tâm đến tính khí của bà.
Không chỉ so đo với bà, mà còn châm cứu, xoa bóp chăm sóc cho bà.
Lòng đều bằng thịt, cô gái nhỏ đối xử chân thành với , nếu chút biểu hiện gì, thì còn là bình thường ?
Từ khi quen Lãnh Thiên Việt, bà lão một bình thường.
Bà cảm thấy và cô gái chỉ duyên, mà còn hợp .
Hai ở bên cà khịa, đấu khẩu, bà cảm thấy như trẻ , cuộc sống cũng thêm hương vị.
Hơn nữa, nếu cho cô gái thuê nhà, còn thêm một bác sĩ riêng.
Bà lão càng nghĩ càng thấy, cho Lãnh Thiên Việt thuê căn nhà với giá 1000 đồng chỉ là lẽ đương nhiên, mà còn hề lỗ.
"Cô gái, cô thẳng thắn, còn thẳng thắn hơn."
"Tòa nhà và nhà trệt đều cho cô thuê, tiền thuê một năm 1000 đồng, cô giao tiền lúc nào cũng ."
Bà lão độ lượng Lãnh Thiên Việt mặt, ánh mắt chân thành thiện.
"Gì cơ?"
"Bà ơi, bà gì ạ?"
"Cháu nhầm chứ? Bà cho cháu thuê cả tòa nhà và nhà trệt với giá 1000 đồng?"
Lãnh Thiên Việt bà lão với ánh mắt thể tin nổi, cảm thấy bà chút bình thường.
"Xem kìa, xem cái bộ dạng của cô kìa, cô điếc , còn lặp nữa ?"
Bà lão liếc Lãnh Thiên Việt một cái, trong ánh mắt mang theo sự hiền từ và thiện.
"Không , bà ơi, bà lấy ít quá, cháu đồng ý."
Sau một hồi nghi hoặc, Lãnh Thiên Việt từ chối bà lão.
Cô chị dâu về chuyện tiền thuê nhà, trong lòng cũng con ước chừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-304.html.]
Cô còn tưởng bà lão ít nhất cũng đòi 2000 đồng, ai ngờ bà c.h.é.m ngang lưng.
Bà lão rốt cuộc đang nghĩ gì ?
Gặp một chủ nhà thiếu tiền, Lãnh Thiên Việt chút mất phương hướng...
“Cô... cô bé ngốc , là tiền đốt chơi?”
Bà lão cũng Lãnh Thiên Việt rốt cuộc nghĩ gì.
Gặp một thuê nhà tiền, bà cũng chút mất phương hướng.
1000 đồng là tiền nhỏ, trong thời đại thể nhiều việc.
Cô gái hề lay chuyển, bà lão cảm thấy cô là một nhân vật.
Cô gái như , càng khiến yêu thích.
Ánh mắt bà lão Lãnh Thiên Việt, nụ càng lúc càng sâu.
“Bà ơi, bà thấy cháu ngốc ? Cháu khoe khoang, cháu chỉ là lợi dụng bà.”
Mình còn trẻ, nhiều khả năng kiếm tiền, tại để một bà lão chăm sóc.
Chuyện lợi dụng khác, Lãnh Thiên Việt bao giờ , tuy cô thấy việc nghĩa tay giúp bà lão, nhưng đó là hai chuyện khác .
“Đồng chí Lãnh Thiên Việt, cô hề lợi dụng.”
Lãnh Thiên Việt đang định tiếp tục thuyết phục bà lão thì Trưởng đồn Ngô bước : “Dì , dì thiếu tiền, căn nhà nếu cho thuê thì cũng để thôi.”
“ thấy cô cứ theo lời dì , coi như cô cho dì một cơ hội để báo đáp lòng ơn.”
Ngô Bân Lãnh Thiên Việt như ngoài hành tinh.
Lớn đến chừng , chỉ chuyện thuê nhà trả giá để giảm tiền thuê.
Chuyện thuê nhà chê chủ nhà thu ít tiền, đây là đầu tiên chứng kiến.
Đây rốt cuộc là cô gái như thế nào?
Trưởng đồn Ngô trẻ tuổi ngày càng Lãnh Thiên Việt bằng con mắt khác, ngày càng hứng thú.
Lãnh Thiên Việt Trưởng đồn Ngô đang thế nào, nhưng từ lời của , cô manh mối:
*“Thì sự khó tính của bà lão đều là giả vờ, bà thực là một bụng ơn báo đáp.”*
Lời của Trưởng đồn Ngô giúp Lãnh Thiên Việt tìm phương hướng.
“Bân Bân, cháu đến đây?”
Vừa thấy cháu ngoại, bà lão lập tức tươi.
“Dì ơi, cháu ngày nào cũng ngoài dạo một vòng, hai đang xem nhà ?”
Trưởng đồn Ngô mắt sâu thẳm, Lãnh Thiên Việt đầy ẩn ý.
“ , cô bé sáng sớm đến , xem nhà xong trò ngốc nghếch.”
“Cháu chê chủ nhà thu ít tiền thuê ? Cháu xem cái đồ ngốc nghếch , ngốc đến mức còn t.h.u.ố.c chữa ?”
Bà lão tuy mềm lòng, nhưng miệng vẫn tha.
Trưởng đồn Ngô mỉm , tiếp lời bà lão.
Anh quá hiểu dì ruột yêu ghét rõ ràng .
Người mà dì ưa, càng nịnh bợ lấy lòng, dì càng lạnh nhạt, mà dì ưng ý, thì hận thể m.ó.c t.i.m cho .