Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 321

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:56:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Chu Thạch Nam chốt hạ, hai bên vui vẻ ký kết thỏa thuận hợp tác. Bản bí phương gia truyền mà Lãnh Thiên Việt cung cấp, khi Bệnh viện Trung y tỉnh Tần ứng dụng lâm sàng và nghiên cứu sâu hơn, phát triển thành công một loại t.h.u.ố.c Đông d.ư.ợ.c thành phẩm. Loại t.h.u.ố.c tên “XX Bảo Tâm Hoàn” tác dụng giãn động mạch vành, giảm diện tích nhồi m.á.u cơ tim, cải thiện chức năng tim và thúc đẩy tái tạo mạch m.á.u điều trị. Sau , loại t.h.u.ố.c chỉ đạt hiệu quả hài lòng trong ứng dụng lâm sàng, mở con đường mới cho điều trị bệnh mạch vành, mà còn giảm đáng kể tỷ lệ t.ử vong do bệnh mạch vành và nhồi m.á.u cơ tim.

...

Sau khi giao dịch thành công với bệnh viện, Lãnh Thiên Việt nghỉ chân mà chạy thẳng đến chỗ Cao lão thái thái.

“Nguyệt Nguyệt nhỏ bé, bà ngay là cháu sẽ đến mà, mau xem bà chuẩn món gì ngon cho cháu .” Lãnh Thiên Việt bước sảnh, bà cụ bưng một con "Hồ Lô Kê" vàng ươm lên bàn ăn.

“Oa, bà nội, bà xa xỉ quá mất, còn ăn món cao cấp thế nữa!” Nhìn con gà Hồ Lô da giòn thịt mềm, nước miếng Lãnh Thiên Việt tự chủ mà ứa . Món gà Hồ Lô thơm nức, thịt mềm đến mức chạm đũa là xương tự tách , đúng là nhất mỹ vị của Phượng Thành!

“Nhìn xem, cái bộ dạng của cháu kìa, mà thèm thuồng đến mức chứ? Mau lau nước miếng .” Bà cụ lườm một cái, đưa cho Lãnh Thiên Việt một chiếc khăn tay trắng muốt. “Nguyệt Nguyệt, cháu thích ăn là , chỉ cần cháu chịu đến, ngày nào bà cũng mua cho cháu ăn.”

Bà cụ kéo Lãnh Thiên Việt xuống bàn ăn, xé một chiếc đùi gà đưa tay cô.

Lãnh Thiên Việt: “......”

*— Lại bắt đầu mua chuộc ? mà, cảm giác mua chuộc thật tuyệt vời.*

“Bà nội, cháu cũng ngày nào cũng đến đây với bà lắm, nhưng cháu nỗ lực kiếm tiền chứ, nếu thì phụ lòng bà cho cháu thuê cửa hàng với giá rẻ như .” Lãnh Thiên Việt khách khí ăn gà, trò chuyện rôm rả với bà cụ.

“Cũng đúng.” Từ khi cho Lãnh Thiên Việt thuê nhà, bà cụ thêm niềm hy vọng. Bà thực lòng mong công việc kinh doanh của Lãnh Thiên Việt sớm khai trương, ăn hồng phát. Đến lúc đó, mỗi ngày bà thể qua đó lượn một vòng, g.i.ế.c thời gian cho những ngày tháng vô vị .

“Nguyệt Nguyệt, tiệm may của cháu khi nào thì khai trương?” Bà cụ hận thể để Lãnh Thiên Việt mở cửa kinh doanh ngay ngày mai.

Nga

“Bà nội, cháu mở tiệm may, cái đó gọi là studio thời trang, đúng, cháu chỉ mở studio mà còn mở cả cửa hàng thời trang nữa. Bà nội, đến lúc đó bà thể mẫu thời trang cho cháu, cháu trả lương cho bà.” Nhìn bà cụ cao quý đoan trang, phong thái thanh lịch, Lãnh Thiên Việt nảy ý tưởng táo bạo.

“Nguyệt Nguyệt, mẫu thời trang là cái gì? Bà thiếu tiền, mẫu gì đó, !” Bà cụ miệng thì cứng nhưng lòng thì mong, thực việc gì đó để , kiểu cần tiền cũng .

“Bà nội, mẫu thời trang chính là mặc quần áo trong tiệm để giới thiệu quần áo bán cho . Hôm nào cháu cho bà mấy bộ sườn xám thật , đến lúc đó bà cứ mặc lượn vòng quanh tiệm mỗi ngày. Lát nữa cháu sẽ đo kích thước cho bà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-321.html.]

“Ồ, mẫu là cái đó , thì bà thể xem xét.” Bà cụ híp cả mắt, bà cả đời vốn thích , bảo bà mặc quần áo lượn trong tiệm thì đúng là quá hợp ý bà .

“Nguyệt Nguyệt, sườn xám vải , cháu lấy ? Cháu Tôn Ngộ Không mà thể biến đồ .” Bà cụ ai khác, trong mắt bà, chỉ sườn xám từ lụa là gấm vóc mới gọi là sườn xám thật sự. Những thứ khác chẳng qua chỉ là miếng vải che mà thôi.

“Bà nội, tuy cháu Tôn Ngộ Không, nhưng cháu thể biến loại vải mà bà thích. Bà cứ đợi đấy, một tuần , chắc chắn cháu sẽ để bà mặc bộ sườn xám mà bà ưng ý. Loại mà cả Phượng Thành tìm bộ thứ hai .”

Bà cụ: “......”

*— Cái con bé , học thói khoác lác thế nhỉ? Được, bà chờ xem, để xem cái bong bóng khoác lác của cháu thổi lên ...*

“Bà nội, cháu , cảm ơn món gà Hồ Lô của bà nhé. Lần đến cháu vẫn ăn món cơ.” Ăn no uống đủ, đo xong kích thước cho bà cụ, Lãnh Thiên Việt mãn nguyện cáo từ.

“Nguyệt Nguyệt, khi nào cháu đến, là một tuần đấy chứ?” Bà cụ Lãnh Thiên Việt với ánh mắt mong chờ, chút nỡ rời xa.

“Bà nội, cháu để lâu thế mới đến , nhà còn sửa sang, cháu sẽ đến thường xuyên.” Lãnh Thiên Việt nhận sự quyến luyến của bà cụ, liền ôm nhẹ vai bà.

“Vậy thì .” Bà cụ như đứa trẻ lên ba cho kẹo, nhoẻn miệng . Bà mong con bé ngày nào cũng đến, chỉ cần thường xuyên ghé qua là .

...

Sau khi chia tay bà cụ, Lãnh Thiên Việt thẳng đến tòa nhà ba tầng. Cửa tòa nhà đang mở, chị dâu dẫn quen đến kiểm tra công tắc và đường dây điện.

“Chị dâu, phiền quá, ăn cơm ?” *Chị dâu đúng là việc.* Nhìn Chu Uyển Di chạy lên chạy xuống bận rộn, Lãnh Thiên Việt cảm động gì cho .

“Ăn , chị tranh thủ giờ nghỉ trưa qua xem chút. Em đến đúng lúc lắm, mau trực tiếp với Vương xem em yêu cầu gì về ánh sáng.” Chu Uyển Di là việc cẩn thận, tuy Lãnh Thiên Việt qua về cách bố trí ánh sáng, nhưng chị vẫn cảm thấy để chính chủ trao đổi trực tiếp thì hơn.

“Chị dâu, em lắp thêm nhiều gương soi trong tiệm, Vương mua loại đèn phù hợp ? Ngoài , ở Phượng Thành mua đèn chùm pha lê kiểu Âu ạ?”

 

 

Loading...