Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 322

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:56:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh sáng kết hợp với gương soi nhất nên thiết kế đặc biệt, như mới tôn lên sắc mặt và khí chất của thử đồ, khiến quần áo trông hấp dẫn hơn. Tầng một cao hơn 4 mét, tầng hai hơn 3 mét, nếu lắp vài chiếc đèn chùm pha lê, chỉ tạo nên phong cách sang trọng kiểu Âu mà còn khiến cửa hàng trông lộng lẫy, rực rỡ. Lãnh Thiên Việt dùng ánh sáng để mang cho khách hàng một trải nghiệm mua sắm mới.

“Muội , đèn kết hợp với gương soi thì ở Phượng Thành thể mua , nhưng đèn chùm pha lê thì chỉ ở Dương Thành thôi. Nếu em thì nhờ mua ở Dương Thành đóng gói gửi tàu hỏa về, rắc rối lắm. Hơn nữa, ai dám đảm bảo đèn sẽ còn nguyên vẹn trong quá trình vận chuyển .”

Anh Vương Lãnh Thiên Việt mua đèn chùm pha lê thì lè lưỡi — *cô bé bạo tay thật, đèn chùm pha lê dùng ở khách sạn lớn, cá nhân mơ cũng dám nghĩ tới.*

*Hóa ! Vậy thì thôi .* Nghe lời Vương, Lãnh Thiên Việt bật tự giễu — * nghĩ xa , quên mất đang ở những năm 70. Thời đại chỉ vận tải phát triển mà kỹ thuật đóng gói cũng đạt chuẩn. Anh Vương đúng, dù mua đèn ưng ý ở Dương Thành, về đến Phượng Thành chắc cũng vỡ thành một đống mảnh thủy tinh . Thôi, đừng khó cái thời đại nữa. Dù đèn điện cũng là yếu tố quan trọng nhất, đến đến đó. Đợi thời gian nghiên cứu kỹ hơn.*

...

“Ồ, chị dâu, Thiên Việt, đều ở đây cả ?” Vừa bàn xong chuyện bố trí ánh sáng, Từ Tiểu Phi hớt hải chạy đến, bên cạnh còn một cô gái trạc tuổi.

“Giới thiệu với , đây là bạn của em, Dương Phán Phán, sinh viên Đại học Khoa học Kỹ thuật Nông lâm Tây Bắc.” Từ Tiểu Phi thiết khoác tay Dương Phán Phán: “Cô là sinh viên ưu tú khoa Mỹ thuật đấy nhé, kiến thức chuyên môn mạnh hơn đám sinh viên khoa Mỹ thuật trường Đại học Giao thông An Tây của bọn em nhiều.”

Nga

“Hôm nay cô đến hiện trường xem thử hai cái cửa sổ trưng bày nên thiết kế thế nào để thu hút ánh . Phán Phán, đây là chị dâu cả Chu Uyển Di và em gái Lãnh Thiên Việt của .” Từ Tiểu Phi nhiệt tình giới thiệu với .

“Chào chị dâu, chào em gái, thường Tiểu Phi nhắc về , vui quen.” Dương Phán Phán hào phóng chào hỏi hai chị em.

“Chào chị, phiền chị quá, bạn học Dương Phán Phán.” Lãnh Thiên Việt nhiệt tình nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Dương Phán Phán. Nhìn khuôn mặt trái xoan thanh tú đoan trang, cùng đôi mắt to tròn tinh của Dương Phán Phán, Lãnh Thiên Việt cảm giác quen thuộc — *hình như gặp chị em thì ?*

“Thiên Việt, chằm chằm nghĩ gì thế?” Thấy Lãnh Thiên Việt Dương Phán Phán đầy suy tư, Từ Tiểu Phi chút thắc mắc: “Người cũng trai , gì mà dữ ? Mau trao đổi với Phán Phán , xem hai cái cửa sổ trưng bày thiết kế thế nào. Chốt xong là em cần lo nữa, chị và Phán Phán sẽ lo liệu hết cho em.” Từ Tiểu Phi khoanh tay, dáng chị đại chỉ huy cô em gái hờ.

“Vâng chị hai, thôi chị Phán Phán, chúng cùng nghiên cứu cửa sổ trưng bày.” Lãnh Thiên Việt nhe răng với Từ Tiểu Phi, kéo Dương Phán Phán nghiên cứu...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-322.html.]

“Em hai, khả năng giao thiệp của em khá đấy chứ, còn kết bạn với cả sinh viên trường khác nữa.” Chu Uyển Di cô em chồng giao thiệp rộng, nhưng ngờ còn quen cả sinh viên trường Nông lâm.

“Hì hì, chị dâu, khả năng giao thiệp gì ạ, em và Phán Phán quen trong một buổi liên hoan sinh viên. Cô là cán bộ hội sinh viên, em cũng , hai đứa chuyện hợp cạ, qua vài là thành bạn luôn.”

Nhắc đến Dương Phán Phán, Từ Tiểu Phi bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Phán Phán nhiệt tình và phóng khoáng lắm, chỉ là điều kiện gia đình kém chút, nhà cô ở nông thôn.”

“Ồ, ?” Chu Uyển Di nheo mắt Dương Phán Phán đang cùng Lãnh Thiên Việt khua tay múa chân cửa sổ trưng bày, cảm thấy cô giống một đứa trẻ xuất từ nông thôn. Cô gái một luồng khí chất giống như cô em chồng hờ của , dù đến từ nông thôn thì cũng là kiểu gia đình giáo d.ụ.c .

“Chị dâu, chị hai, em và chị Phán Phán chốt xong phương án thiết kế . Chị Phán Phán cuối tuần là chị thể thành.” Lãnh Thiên Việt và Dương Phán Phán dường như "bắt sóng" , hai cảm giác như quen từ lâu, chỉ tư duy và ý tưởng thiết kế đồng điệu mà chuyện cũng hợp gu.

“Hừ, hai đây là yêu từ cái đầu tiên đấy ? Có định gạt chị rìa ?” Thấy hai vui vẻ, Từ Tiểu Phi giả vờ ghen tị.

“Chị hai, chị như chị em nỡ gạt , kiếp em vẫn sẽ bám lấy chị.” Lãnh Thiên Việt nịnh nọt khoác tay chị hai: “Hôm nay chị về quân khu với em. Quần áo mới xong cho chị , chị về thử xem chỗ nào cần sửa . Hơn nữa, cuối tuần đại hội võ thuật quân sự kết thúc , chị chuẩn để dự tiệc mừng công đấy.”

Lãnh Thiên Việt ghé sát tai Từ Tiểu Phi nhỏ: “Ai đó phần lớn là giành giải nhì mang về đấy, chắc chắn đang mong mỏi chia sẻ niềm vui với chị.”

“Đi , bớt nhắc đến con công thối tha đó , để chị dâu thấy thì ?” Vừa nhắc đến Lục Kế Dũng, mặt Từ Tiểu Phi lập tức đỏ bừng như rạng đông. Chị lén chị dâu, véo nhẹ eo Lãnh Thiên Việt một cái.

“Em hai, thấy thì , em định bà cô già thật đấy , qua cái làng còn cái tiệm nhé.” Ai mà chẳng lúc xuân lòng phơi phới, Chu Uyển Di là từng trải, hiểu chút tâm tư nhỏ nhoi đó của cô em chồng cơ chứ?!

 

 

Loading...