“Bà ơi, tiền cháu thực sự thể nhận ạ.”
Một mặt bằng ba tầng giữa phố lớn, thêm cả gian nhà cấp bốn phía mà lấy một đồng tiền thuê, ân tình quá lớn, Lãnh Thiên Việt cảm thấy gánh nổi.
Nga
“Tiểu Nguyệt, cháu từ chối bà nội ?” Thấy cô trả tiền, bà cụ lập tức sa sầm mặt, bĩu môi giận dỗi như một đứa trẻ: “Nhà của bà cho cháu gái dùng mà còn lấy tiền, cháu định để mắng bà là lão già hám tiền ?”
Lãnh Thiên Việt cạn lời: *Mình rốt cuộc tích đức từ bao nhiêu kiếp mà gặp một bà đến nhường ? Phúc lợi xuyên đúng là đỉnh của ch.óp !*
“Dạ thôi, cháu nhận là chứ gì ạ. Bà ơi, từ nay về cháu chính là cháu gái ruột của bà, bà cũng là bà nội ruột của cháu nhé.” Thấy bà cụ kiên quyết, Lãnh Thiên Việt cũng khách sáo nữa, vui vẻ nhận lấy phong bì.
“Thế mới đúng chứ!” Bà cụ rạng rỡ: “Nào, cháu gái ngoan, uống thêm ngụm về kẻo muộn, bà giữ cháu nữa.” Bà cụ tâm lý, ngày tháng còn dài, cần vội vàng nhất thời.
“Vâng ạ. Bà ơi, tiệm may của cháu sắp khai trương , ngày nào cháu cũng qua thăm bà, bà cưng chiều cháu thế nào cũng .” Lãnh Thiên Việt uống cạn chén , bất ngờ đặt một nụ hôn lên má bà cụ.
“Tiểu Nguyệt, bà thích cái tính của cháu đấy, cứ tự nhiên như thế mới là nhà chứ.” Bà cụ hạnh phúc xoa xoa chỗ hôn, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều.
“Lúc về mang theo ít đồ ăn vặt nữa, con gái là yêu chiều bản một chút.” Bà cụ nhét tay cô một túi lớn đầy ắp bánh kẹo, hoa quả khô.
Lãnh Thiên Việt cái túi mà dở dở : *Trời ạ, đây là vỗ béo ? Ăn hết đống chắc lăn luôn quá.*
“Bà ơi, nhiều quá ạ...”
“Cháu khách sáo !” Bà cụ bắt đầu bĩu môi.
“Dạ , cháu cầm, cháu cầm ạ!” Lãnh Thiên Việt thầm nghĩ, may mà ở nhà còn hai cái “máy nghiền thức ăn” nhỏ, đống đồ chắc chắn sẽ lãng phí.
Xách theo túi đồ nặng trĩu tình thương, Lãnh Thiên Việt thong thả bến xe buýt, lòng tràn ngập ấm.
...
Về đến nhà, Lãnh Thiên Việt bắt tay ngay việc cao đắp mặt. Cô đem hoàng kỳ, đảng sâm, mạch đông và kỷ t.ử khô ngâm nước, đó bắt đầu giã đào nhân. Sau khi ăn cơm tối và dỗ hai đứa nhỏ ngủ say, cô mới bắt đầu xử lý đống d.ư.ợ.c liệu ngâm.
Những loại thảo d.ư.ợ.c đều công dụng dưỡng ẩm cực . Cô tỉ mỉ pha trộn thêm mật ong và một lượng glycerin đủ để tạo thành loại cao đắp mặt Đông y đặc biệt. Loại cao khi thẩm thấu da sẽ kích thích tế bào giữ ẩm tự nhiên, phù hợp với khí hậu khô hanh của vùng Tây Bắc.
Trước khi ngủ, cô thành bốn hũ cao đắp mặt thơm dịu. Cô xếp chúng cùng với dầu gội và t.h.u.ố.c nhuộm tóc thảo d.ư.ợ.c một chiếc túi vải, chuẩn sẵn sàng cho chuyến viếng thăm ngày mai.
---
Sáng hôm , Lãnh Thiên Việt dậy sớm chuẩn cho hai đứa nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-363-mon-qua-gap-mat-dac-biet.html.]
Quả Quả mặc áo sơ mi kẻ sọc màu be phối cùng quần củ cải màu cà phê, chân giày thể thao trắng tinh khôi. Bộ đồ khiến bé trông rạng rỡ, trai nét thời thượng, sành điệu như một tiểu công t.ử.
Đóa Đóa thì diện chiếc váy liền diềm lá sen màu hồng phấn, tất dài trắng và giày da đen nhỏ nhắn, đầu còn cài thêm chiếc nơ bướm xinh xắn. Cục bột nhỏ vốn trắng trẻo, nay sắc hồng của chiếc váy càng thêm phần đáng yêu, đôi mắt to tròn như hai quả nho đen láy khiến ai cũng tan chảy.
Vì là gặp lão tiền bối Quan Nhạc Sơn, Lãnh Thiên Việt chọn cho một chiếc váy đỏ rực rỡ. Người già thường thích màu sắc may mắn, cô tin ông cụ cũng ngoại lệ.
“Bíp... bíp... bíp...”
Vừa chuẩn xong xuôi thì tiếng còi xe vang lên ngoài cổng.
“Đồng chí Lãnh Thiên Việt, Chủ nhiệm Tạ cử xe đến đón con cháu đây.” Lữ trưởng Trịnh bước xuống xe, cất tiếng gọi. Vì tài xế Tiểu Mao đường, nên Sư trưởng Lục đặc phái Lữ trưởng Trịnh cùng để dẫn đường.
“Vâng ạ, cháu ngay đây.” Lãnh Thiên Việt xách túi quà, dắt hai đứa nhỏ bước .
“Chào đồng chí Lãnh, Chủ nhiệm Tạ dặn đón các vị thật chu đáo.” Tài xế Tiểu Mao nhiệt tình mở cửa xe, nhanh nhẹn cất túi đồ của cô cốp.
“Cảm ơn .” Lãnh Thiên Việt mỉm gật đầu, cùng hai đứa nhỏ ung dung bước lên xe.
...
Nửa tiếng , chiếc xe sang trọng dừng một tòa biệt thự ba tầng trong khu nhà của Thành ủy.
“Ông nội ơi, họ đến ạ!” Xe dừng hẳn, Quan Nho Ninh nhanh nhẹn dìu ông cụ Quan tận cửa đón khách.
“Cháu chào Quan...”
“Gọi là ông nội!” Lãnh Thiên Việt còn đang lúng túng xưng hô cho phép thì ông cụ Quan hào sảng lên tiếng.
“Dạ, cháu chào ông nội ạ!” Lãnh Thiên Việt ngọt ngào gọi một tiếng, mỉm chào Quan Nho Ninh.
Trái tim Quan Nho Ninh bỗng hẫng một nhịp. Nhìn Lãnh Thiên Việt trong bộ váy đỏ rực rỡ, xinh thoát tục, cảm thấy cả khu đại viện dường như bừng sáng hẳn lên.
“Chúng cháu chào ông nội ạ!” Hai đứa nhỏ cần nhắc nhở, đồng thanh chào hỏi lễ phép.
“Tốt, lắm! Mau nhà các cháu.” Ông cụ Quan nhiệt tình mời , quên khen ngợi: “Hai đứa nhỏ lanh lợi quá, cháu gái, cháu nuôi dạy chúng khéo thật đấy.”