Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 366: Lời Trẻ Con Vô Tư, Manh Mối Xuất Hiện

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:58:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thị trưởng Quan bước phòng khách, ngẩng đầu thấy Lãnh Thiên Việt thì sững sờ.

— *Đây là cô gái xinh mắng nhân viên bán vé, "thấy chuyện bất bình chẳng tha" xe buýt ?*

— *Hóa chính là Lãnh Thiên Việt mà ông cụ ngày đêm mong nhớ, cả nhà tìm kiếm bấy lâu.*

— *Cô gái chỉ lanh lợi, tài ăn xuất chúng, mà còn là một nữ hiệp thủ bất phàm.*

Nhìn Lãnh Thiên Việt xinh , cao quý, rạng rỡ, trong mắt Thị trưởng Quan hiện lên cảnh cô bình tĩnh, tay nhanh như chớp hạ gục hai tên côn đồ xe buýt. Xem , việc nghĩa hiệp đối với cô gái như cơm bữa. Đây là một cô gái dám dám chịu, sợ hãi, mang đậm tinh thần nữ hiệp.

Trong ánh mắt Thị trưởng Quan Lãnh Thiên Việt, ngoài sự tán thưởng, còn thêm một phần khâm phục.

Ủa? Sao Thị trưởng Quan bằng ánh mắt ? Ông quen ? Còn nữa, ông trông quen thế nhỉ?

Nga

Trên đường đến khách, Lãnh Thiên Việt phận thị trưởng của Quan Bỉnh Trạch từ miệng tài xế. Trong lúc Thị trưởng Quan đang sững sờ, Lãnh Thiên Việt cũng đang quan sát ông.

Nhìn Thị trưởng Quan với đôi mắt sâu thẳm, tướng mạo rắn rỏi, thần sắc lạnh lùng, Lãnh Thiên Việt nhớ đến lính nhà . Nếu từ nhỏ lớn lên cùng , nếu họ Cố, Lãnh Thiên Việt nhất định sẽ nghi ngờ là con cháu nhà họ Quan.

"Sao con về đúng lúc thế? Không thấy bố đang chuyện vui vẻ với cháu Thiên Việt ?" Đang chuyện say sưa với Lãnh Thiên Việt mà con trai đột ngột cắt ngang, ông cụ Quan tỏ vẻ hài lòng.

"Lão Quan, ông về ?" Không khí đang lúng túng, Chủ nhiệm Tạ tiếng từ bếp , vội vàng giải vây cho chồng: "Lại đây, để giới thiệu cho hai . Đây là cháu Lãnh Thiên Việt. Thiên Việt, đây là bác Quan của cháu."

Quan Bỉnh Trạch lớn hơn Sư trưởng Lục vài tuổi, nên Tạ Dục Ân bảo Lãnh Thiên Việt gọi ông là bác.

"Chào Thị trưởng Quan ạ!" Vì là đầu gặp thị trưởng, Lãnh Thiên Việt cảm thấy vẫn nên lễ phép một chút, gọi chức danh thì trang trọng hơn.

"Cháu Thiên Việt, đây là ở nhà, cứ như dì Tạ của cháu , gọi là bác ." Thị trưởng Quan tủm tỉm Lãnh Thiên Việt, vẻ mặt bất giác trở nên hiền từ và dịu dàng.

Lãnh Thiên Việt thầm nghĩ: *Đồng chí thị trưởng trông vẻ cứng rắn, lạnh lùng, nhưng thực hiền lành, ấm áp. Anh lính của cũng là đàn ông như ? Sao hai giống thế nhỉ?*

"Chào bác Quan! Cháu là quân tẩu của Sư đoàn C. Rất vinh hạnh quen gia đình ! Sau mong bác chỉ giáo nhiều hơn ạ!"

Lãnh Thiên Việt hề hôm qua xe buýt, Thị trưởng Quan chứng kiến phong thái nữ hiệp của cô. Cô giới thiệu bản một cách tự nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-366-loi-tre-con-vo-tu-manh-moi-xuat-hien.html.]

"Cháu , Thiên Việt, xuống chuyện." Thị trưởng Quan nhắc đến chuyện hôm qua, lúc trong lòng ông là sự tò mò và cảm khái.

Trước khi gặp Lãnh Thiên Việt, ông chỉ nhà cô ưu tú thế nào, hôm nay gặp mới , cô chỉ thể dùng hai chữ "ưu tú" để hình dung. Cô gái chỉ gan tài, mà còn một đôi mắt khác thường. Đôi mắt chỉ thông minh, linh hoạt, mà còn mang một vẻ kiêu hãnh cương nhu.

Thị trưởng Quan nhíu mày Lãnh Thiên Việt, cảm thấy cả Phượng Thành thể tìm cô gái thứ hai đôi mắt như . Cô gái tuyệt đối tầm thường! Một như cô, học văn thể trị quốc an bang, học võ thể thống lĩnh ngàn quân vạn mã.

Nhìn Lãnh Thiên Việt điềm tĩnh, tự nhiên, trong lòng Thị trưởng Quan đột nhiên dâng lên một cảm giác mất mát. Một cô gái xuất sắc như , "rơi tay" nhà khác mất . Nếu cô thể trở thành con dâu nhà họ Quan thì mấy!

Đối với những cuộc hôn nhân chính trị mục đích, Thị trưởng Quan bao giờ hứng thú. Theo ông, những tiểu thư nhà đồng liêu thể so sánh với cô gái . Lãnh Thiên Việt thể bỏ xa những cô gái một lòng gả cho con trai mười con phố.

"Bố, bố về ?" Thị trưởng Quan đang mải suy nghĩ thì Quan Nho Ninh và hai đứa nhỏ chơi trốn tìm xong trở về phòng khách.

"Chào ông ạ!" Vừa thấy Thị trưởng Quan, Quả Quả lập tức lễ phép chào hỏi.

"Chào ông ạ! Chú ba..." Đóa Đóa theo , cũng ngọt ngào chào hỏi, nhưng cuối cùng bất ngờ thốt hai chữ "chú ba".

Lãnh Thiên Việt sững : *Đứa trẻ ? Chẳng lẽ nó cảm nhận điều gì đó?*

Lời trẻ con vô tư. Bé con đột nhiên buột miệng gọi “Tam thúc”, ngoài Lãnh Thiên Việt khựng một chút, những khác đều để ý.

“Tốt , các cháu nhỏ, các cháu tên gì, thể cho ông ?” Thị trưởng Quan ngờ hai đứa nhỏ lễ phép đến , còn tự nhiên, đại khí nữa.

Đây là hai đứa trẻ đến từ nông thôn? Chẳng khác gì trẻ con thành phố cả! Ồ đúng, còn tự tin và oai vệ hơn trẻ con thành phố nhiều. Nhìn bộ trang phục , cùng với phong thái , trẻ con nhà giàu thành phố cũng chỉ đến mức là cùng.

Thị trưởng Quan xưa nay chú trọng đến trang phục của khác, nhưng hôm nay cách ăn mặc của Lãnh Thiên Việt và hai đứa nhỏ cho kinh ngạc. Ba con đó rạng rỡ tươi tắn, khiến cả phòng khách rộng lớn cũng cảm giác bừng sáng.

Trong thời đại vật chất mấy phong phú , thể chăm sóc và giáo d.ụ.c hai đứa trẻ con ruột đến mức , cô gái quả thực tài. Thị trưởng Quan một nữa Lãnh Thiên Việt bằng con mắt khác.

“Ông nội, tên ở nhà của cháu là Quả Quả, tên lớn là Cố Khải Bình ạ.”

 

 

Loading...