Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 418: Tấm lòng của bà nội Cao

Cập nhật lúc: 2026-02-19 15:00:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bà nội ơi, chẳng bà vẫn chê món b.ún tiết cừu đó là món vỉa hè, lên nổi bàn tiệc ? Thế nên cháu mới dám gọi bà đấy chứ."

Lãnh Thiên Việt vội vàng choàng vai bà cụ dỗ dành: "Lần , cháu hứa chắc chắn sẽ đưa bà cùng."

Bà cụ càng lúc càng coi cô là ngoài, dáng vẻ nũng tự nhiên mặt cô chẳng khác gì bà nội ruột.

*“Lãnh Thiên Việt đột nhiên thấy xót xa cho bà cụ.”*

cô cũng chẳng Tôn Ngộ Không, thể phân để lúc nào cũng ở bên cạnh bầu bạn với bà !

Bây giờ cách duy nhất là nhanh ch.óng khai trương cửa hàng, tìm việc gì đó cho bà cụ , để bà thấy cuộc sống của vẫn còn giá trị.

"Bà nội, cháu xin báo cáo một chuyện, tiệm may của cháu hôm nay bắt đầu hoạt động ạ."

Lãnh Thiên Việt lo rằng nếu mở miệng hỏi mượn giấy tờ nhà đất ngay thì bà cụ sẽ sinh nghi, nên cô dùng chiêu "ném gạch dẫn ngọc".

"Bắt đầu ? Chẳng vẫn khai trương ?"

Bà cụ hổ danh là tiểu thư xuất từ gia đình quyền quý, tuy cao tuổi nhưng chuyện gì cũng tinh tường.

*“Chưa khai trương mà bắt đầu việc, hình như sai quy định thì ?”*

"Bà nội, khai trương thì giấy phép kinh doanh, mà cái đó cháu vẫn kịp . Thế nên cháu cứ lén lút , đợi khi nào giấy phép chính thức mới dám treo biển khai trương."

Lãnh Thiên Việt bắt đầu dùng kế dương đông kích tây, bắt thì thả.

"Tiểu Nguyệt Nguyệt, cháu cũng học cái thói lề mề thế hả? Sao lo mà sớm , còn chần chừ cái gì nữa?"

Vua vội mà thái giám vội, bà cụ Lãnh Thiên Việt cho sốt ruột đến mức suýt nữa thì giậm chân.

"Bà nội, giấy phép kinh doanh cần chuẩn một giấy tờ, chuyện nhờ bà giúp cháu một tay mới ."

Lãnh Thiên Việt bà cụ với ánh mắt đầy vẻ "lo lắng".

Chuẩn giấy tờ? Lại còn cần bà giúp?

"Tiểu Nguyệt Nguyệt, cháu dùng đến giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất ?"

Bà cụ trừng mắt Lãnh Thiên Việt một cái, vẻ mặt mấy vui vẻ.

Làm giấy phép kinh doanh thì giấy tờ nhà đất, chuyện thể .

Gia đình đẻ bà ngày xưa buôn bán lớn như thế, mở bao nhiêu là cửa tiệm, bà còn lạ gì mấy thủ tục nữa.

*“Bà nội , nhắc đến tài sản là lập tức bật chế độ cảnh giác ?”*

Lãnh Thiên Việt bà cụ lườm cho một cái mà trong lòng thấp thỏm, cơ mặt tự chủ mà giật giật hai cái — *“Bà nội ơi! Bà nghi ngờ cháu ý đồ đấy chứ?”*

Trong lúc Lãnh Thiên Việt còn đang bồn chồn yên thì bà cụ phòng ngủ.

Một lát , bà ôm một chiếc hộp gỗ vô cùng tinh xảo.

Nga

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-418-tam-long-cua-ba-noi-cao.html.]

"Tiểu Nguyệt Nguyệt, đây! Này, giấy tờ nhà đất của bà đều hết ở đây."

"Chẳng chỉ là cái giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất thôi ? Xem cháu lo lắng đến mức nào kìa. Khách sáo như thế, cháu coi bà là bà nội ruột nữa ?"

Bà cụ hào phóng đặt chiếc hộp gỗ mặt Lãnh Thiên Việt.

Lãnh Thiên Việt suýt nữa thì rớt cả tròng mắt ngoài — *“Bà nội sợ nhòm ngó tài sản ?”*

Thấy Lãnh Thiên Việt cứ ngây như phỗng, bà cụ sốt ruột, tự tay mở hộp gỗ, lôi hết đống giấy tờ bên trong : "Tiểu Nguyệt Nguyệt, đực đó gì? Lại đây, cầm lấy hết ."

Tâm lý của bà cụ đổi sự ảnh hưởng của Lãnh Thiên Việt, bà còn quá coi trọng đống bất động sản nữa.

Tiền tài chỉ là vật ngoài , sống mang đến, c.h.ế.t chẳng mang theo, quan trọng bằng tình ?

Nửa đời bà sở hữu bao nhiêu tài sản, chẳng vẫn sống trong đau khổ, u uất, lúc nào cũng cau mày nhăn mặt đó ?

Bao nhiêu năm qua, để giữ gìn đống tài sản , bà lúc nào cũng nghi thần nghi quỷ, ai cũng thấy đáng tin. Sống thui thủi một , càng sống càng cô độc, càng sống càng thiếu ấm tình .

Cứ thế mãi, suýt chút nữa bà sống thành một kẻ cả thiên hạ ghét bỏ .

Từ khi gặp Tiểu Nguyệt Nguyệt, con bé hề chê bai bà, còn chịu đựng cái tính khí thất thường của bà, bà mới cảm thấy cuộc đời còn niềm vui, ngày tháng mới hy vọng.

Khi tâm tính thông suốt, bà cụ chuyện đều nhẹ nhàng — sống vui vẻ hạnh phúc, thở của tình mới thực sự là sống.

Cả ngày cứ ôm khư khư đống vật ngoài mà rầu rĩ thì ý nghĩa gì ?

Thà rằng cứ buông bỏ cho nhẹ lòng!

Lãnh Thiên Việt tâm lý bà cụ đổi nhanh đến thế, cô cứ ngỡ bà vẫn còn sợ khác dòm ngó.

xếp giấy tờ hộp gỗ, giải thích: "Bà nội, cháu lúc nào cũng coi bà là bà nội ruột của cháu. giấy tờ cần nhiều đến thế ạ."

"Chỉ cần giấy chứng nhận của căn nhà nhỏ là đủ . Hơn nữa cũng cần bản gốc, chỉ cần nộp bản thôi. Lát nữa hai bà cháu mang giấy tờ tiệm photocopy một bản là ."

"Còn tiệm photocopy nữa ? là vẽ chuyện, mất công mất sức. Cứ cầm bản gốc cho nhanh."

Bà cụ tìm đúng tờ giấy chứng nhận của căn nhà nhỏ, hai lời nhét thẳng tay Lãnh Thiên Việt.

"Phụt!"

Lãnh Thiên Việt bật , bà nội đúng là bình dân thật đấy, còn dùng cả mấy câu ví von thô mà thật nữa. Trước đây bà bao giờ mấy từ "phân, nước tiểu, rắm" mặt khác .

"Bà nội, chính quyền quy định của họ, chỉ nhận bản thôi, bản gốc mang cũng chẳng giải quyết gì, lấy ."

"Bà sửa soạn một chút , lát nữa hai bà cháu tiệm photocopy, sẵn tiện cháu đưa bà dạo phố luôn."

Lãnh Thiên Việt đẩy bà cụ phòng ngủ: "Bà mặc bộ sườn xám mới , phố cho thật phong độ."

"Được, để bà ngoài khoe khoang một chuyến xem ."

 

 

Loading...