Trong chuyện nam nữ, thực cũng là một lính mới tinh gì cả.
“Bắc Dương ca ca, cần thứ đó gì? Chẳng lẽ ...” Nhớ thứ giống như chiếc ô nhỏ nãy, mặt Lãnh Thiên Việt lập tức đỏ bừng, suốt đường tâm trạng căng thẳng, lính nhắc, cô còn quên mất chuyện . Lãnh Thiên Việt c.ắ.n mạnh hai cái tai lính, hiệu thành thật khai báo.
“Ối, Việt Việt, em nhẹ tay thôi, c.ắ.n mạnh nữa là c.ắ.n đứt tai phu quân .” Đoàn trưởng Cố ôm c.h.ặ.t vợ, ghé tai cô dịu dàng : “Việt Việt, em hiểu lầm phu quân , đều là vì em mà suy nghĩ. Em còn nhỏ, thể yếu ớt như , em nhanh ch.óng m.a.n.g t.h.a.i sinh con.”
Vợ còn đến 20 tuổi, như đóa hoa mới nở, Đoàn trưởng Cố chăm sóc cô thật , để cô kéo dài thời kỳ hoa nở. Sinh con đẻ cái cố nhiên là chuyện đại sự đời , nhưng quan trọng bằng vợ trong lòng .
Thì là ! “Cảm ơn , Bắc Dương ca ca!” Lãnh Thiên Việt ôm c.h.ặ.t cổ lính, đôi môi nhỏ nhắn ngừng hôn lên mặt , cô còn sợ lính vội vàng con chứ. Không ngờ chu đáo, chăm sóc cô đến .
Lãnh Thiên Việt cảm động, khuôn mặt nhỏ nhắn áp c.h.ặ.t n.g.ự.c lính, thì thầm: “Bắc Dương ca ca, đời một tri kỷ là đủ , em Lãnh Thiên Việt gả cho thiệt thòi.”
Đoàn trưởng Cố cũng cảm động, ôm c.h.ặ.t vợ trong lòng: “Việt Việt, vợ như , chồng còn cầu gì hơn? Anh Cố Bắc Dương thể cưới em, một đời là đủ ! mà... nhưng mà Việt Việt, thứ đó thì ! Lỡ mà...”
Đoàn trưởng Cố với vợ: nhịn lâu như , lỡ một phát trúng đích thì ? Thấy lời thô lỗ, tiện .
“Bắc Dương ca ca, lỡ , quên vợ hiểu Trung y ? Em chuẩn sẵn sàng .” Lãnh Thiên Việt vùi khuôn mặt nhỏ nhắn cánh tay lính – lính nghĩ quá vội vàng nhỉ? Cô thực vội vàng, mà là vì hai nhóc con đó mà suy nghĩ.
Lãnh Thiên Việt cảm thấy nên giải thích một chút, đừng để lính hiểu lầm là một tiểu sắc quỷ. “Bắc Dương ca ca, em là vì hai nhóc con, đợi đến khi hai cục sữa lớn thêm hai tuổi, chúng sẽ sinh con của .”
“Ngoan Việt Việt, em đúng là cục cưng bảo bối của phu quân...” Vợ mật đến , Đoàn trưởng Cố lập tức m.á.u huyết sôi trào... Ôm vợ như còn đợi gì nữa? Toàn Đoàn trưởng Cố m.á.u huyết sôi sục, cơ thể run rẩy, gào thét, như núi lửa phun trào lật ôm vợ lòng...
Khoảnh khắc núi lửa phun trào, Đoàn trưởng Cố thần hồn điên đảo. Anh cảm thấy m.á.u huyết, xương cốt và cả cơ thể , trong chốc lát hóa thành dung nham nóng bỏng. Ngay đó, trong đầu đột nhiên lóe lên một mặt trời ch.ói lọi, cả thiêu rụi trong mặt trời...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-439-lan-dau-tien-cua-anh-linh.html.]
Đoàn trưởng Cố khi thiêu rụi cảm thấy tiếc nuối – bởi vì núi lửa phun trào quá mãnh liệt, đầu tiên của , ... ngắn ngủi...
Cặp đôi mới cưới đầu lên đường, với tư cách là một tân binh nhịn lâu, Đoàn trưởng Cố cảm thấy hiệp đầu tiên của tình hình chiến sự .
“Việt Việt, xin em...” Đoàn trưởng Cố ngượng ngùng ôm c.h.ặ.t vợ.
“Bắc Dương ca ca, em cũng xin ...” Lãnh Thiên Việt nép lòng lính, dùng khuôn mặt nhỏ nhắn cọ xát n.g.ự.c , ngược an ủi . Ai mà chẳng đầu tiên chứ? Là hai tài xế mới, đầu tiên “lái xe lên đường”, khó tránh khỏi chút luống cuống tay chân.
Lãnh Thiên Việt cảm thấy đều là do quá căng thẳng, lính mới tình hình chiến sự . Khi lính đè cô xuống , cô căng thẳng hoảng loạn, cơ thể run rẩy như sốt rét, bắp chân cứ run lên bần bật... Cô cảm nhận rõ ràng, vì sự căng thẳng của , hành động của lính luôn trong tình trạng binh hoang mã loạn.
“Việt Việt, em đừng như , phu quân đây là đầu tiên, trong lòng vội, lát nữa sẽ thôi.” Sự hiểu chuyện của vợ khiến Đoàn trưởng Cố càng thêm tự trách – nãy hoảng loạn đến thế chứ? Lần đầu tiên đối mặt với hỏa lực của địch cũng đến mức đó.
, chuyện cần tìm tòi. Tìm tòi để tích lũy kinh nghiệm mà! Giống như đ.á.n.h trận , đầu tiên nổ s.ú.n.g, tay ai mà chẳng run. Sau khi điều chỉnh tâm lý, Đoàn trưởng Cố chỉnh đốn tinh thần.
Lần thứ hai, vì quen thuộc bí mật giữa nam nữ, còn hoảng loạn nữa, nhẹ xe quen đường, tình hình chiến sự khá . Đến thứ ba, Đoàn trưởng Cố thành thạo, bất khả chiến bại. Lần thứ tư, sự tung hoành của Đoàn trưởng Cố, Lãnh Thiên Việt tan tác thành quân...
Nga
Khi ôm lòng, cô cảm thấy cả mềm nhũn, tan chảy, ngay cả một ngón tay cũng động. Cô lúc thì cảm thấy như chiếc thuyền con trôi mặt nước, lúc cảm thấy như chú bồ câu lướt nhẹ nắng trời trong xanh...
Trong mơ màng, Lãnh Thiên Việt cảm thấy lính đang hôn cô tới tấp. Vừa hôn cô, lính khàn giọng , tối nay chỉ là thu lãi thôi, thấy em tan tác thành quân , tạm thời tha cho em...
Thế mà gọi là tha cho ? Lột da rút gân ăn thịt cô cũng chỉ đến thế thôi. Hừ! Còn sẽ dịu dàng hơn, một đêm bốn gọi là dịu dàng ? Quả nhiên là – miệng đàn ông, quỷ lừa . Hay lắm tên sói xám lớn , còn dám lừa tiểu hồ ly ? sẽ cho nếm thử mùi vị của kẻ l.ừ.a đ.ả.o.