“Đồng chí Cố Bắc Dương, hôm nay chúng nhiều việc , thôi, xuất phát nhanh lên.” Lãnh Thiên Việt lấy khí thế của quản lý cấp cao, chỉ huy chồng Đoàn trưởng của .
“Tuân lệnh, nương t.ử!” Vợ tỏa khí trường mạnh mẽ, Đoàn trưởng Cố đành nén cơn sóng tình đang dâng trào xuống.
Sau khi thu dọn xong xuôi, đôi vợ chồng trẻ vai kề vai, trạm xe buýt. Đi ngang qua khu trung tâm của khu gia đình, họ gặp mấy , giờ giờ tan tầm, ngoại trừ hạng rảnh rỗi sinh nông nổi như Ngô Giai Giai, ai mà rảnh rỗi lang thang bên ngoài.
Ngô Giai Giai ngờ bắt gặp Cố Bắc Dương và Lãnh Thiên Việt đôi với . Lúc đầu cô thắc mắc, hôm nay ngày nghỉ, Đoàn trưởng Cố thời gian cùng vợ? Nghĩ kỹ mới hiểu , giành chức quán quân trong cuộc thi quân sự quân, thủ trưởng cho nghỉ phép .
Nhìn đôi vợ chồng trẻ tình tứ mặn nồng, bộ dạng dính lấy như đôi chim cu, Ngô Giai Giai ghen tị đến nổ đom đóm mắt... Đây là đầu tiên cô thấy Cố Bắc Dương mặc thường phục, ngờ miếng “thịt Đường Tăng” mặc thường phục càng sức hút hơn. Bộ đồ mặc lên , trông còn khí chất hơn cả minh tinh Hong Kong, Đài Loan.
Nhìn Đoàn trưởng Cố trai đến phạm quy, Ngô Giai Giai khỏi nhớ tới chồng yếu sên nhà – đúng là so với chỉ nước c.h.ế.t, hàng so với hàng chỉ nước vứt ! Cô Đoàn trưởng Cố đến ngây dại, nuốt nước miếng ừng ực.
“Bắc Dương ca ca, yêu tinh đang chằm chằm kìa, ăn thịt Đường Tăng đấy.” Lãnh Thiên Việt trêu chọc lính, liếc Ngô Giai Giai một cái, đó khoác c.h.ặ.t lấy cánh tay , bước với dáng vẻ nghênh ngang.
Nhìn đôi lứa xứng đôi lứa, Ngô Giai Giai ghen tị đến mức suýt c.ắ.n nát răng hàm. Con hồ ly tinh nhỏ càng ngày càng cách lẳng lơ, xem, ăn mặc kiểu gì thế , quần áo mua ở mà tây thế? Cứ đắc ý ! Bà đây chống mắt lên xem mày đắc ý bao lâu!
Lãnh Thiên Việt ngờ việc và lính cùng gây phản ứng tâm lý lớn như cho Ngô Giai Giai, cô cùng bắt xe đến Cục Công thương. Ngồi xe buýt, lính hộ hoa sứ giả, Lãnh Thiên Việt suốt quãng đường tâm trạng thoải mái.
Đoàn trưởng Cố cảm thấy tự nhiên. Suốt quãng đường đều thấy tiếng xì xào: “Người đàn ông trông tuấn tú quá! Ăn mặc cũng thời thượng nữa!”; “Người phụ nữ mà xinh thế? Ăn diện tây thật đấy!”.
Sau đó, cả xe cứ trố mắt chằm chằm hai họ. Đàn ông thì ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị, vợ thì mắt sáng rực lên như nuốt chửng. Phụ nữ thì lộ vẻ mê trai, vợ thì ghen tị đến phát điên.
Đối mặt với những ánh mắt đầy tính xâm lược , Đoàn trưởng Cố căng thẳng suốt cả quãng đường. Anh từng thấy sự đời, bục nhận giải bao nhiêu chú ý cũng từng căng thẳng thế . Anh là đang lo lắng cho vợ . Suốt quãng đường, luôn bảo vệ cô trong lòng, sợ những ánh mắt cô tổn thương, sợ cô khác va chạm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-453-cong-boc-cua-nhan-dan.html.]
vợ vô tâm vô tính của hình như chẳng thèm để ý chút nào, cái miệng nhỏ cứ liến thoắng trêu chọc suốt. Đoàn trưởng Cố căng thẳng mãi đến khi tới Cục Công thương mới thở phào nhẹ nhõm. Anh quyết định khi về nhà bàn bạc kỹ với vợ, ngoài thể ăn mặc giản dị một chút , nếu yên tâm để cô một .
Anh lính đang lo bò trắng răng, Lãnh Thiên Việt thì nghĩ nhiều như . Mắt mọc mặt , cô cũng thể bịt mắt họ . Hơn nữa, chẳng lẽ sợ mà mặc quần áo ?
...
Vì ở nhà mải mê tán tỉnh mất thời gian, lúc hai vợ chồng đến Cục Công thương thì đúng lúc đông nhất.
“Việt Việt, cần tìm nhân viên nào? Để hỏi cho.” Đoàn trưởng Cố xắn tay áo, giúp vợ một tay.
“Bắc Dương ca ca, chuyện rõ tình hình, để em tự hỏi là .” Dùng d.a.o mổ trâu cắt tiết gà gì, Lãnh Thiên Việt cho rằng cứ thủ tục đúng quy định là , cần phiền lính của .
Nga
“Được , Việt Việt.” Đoàn trưởng Cố gật đầu, cũng nhân cơ hội chứng kiến năng lực việc của vợ.
“Đồng chí, cho hỏi giấy phép kinh doanh của xét duyệt xong ?” Lãnh Thiên Việt lịch sự hỏi nhân viên cô gặp.
“Lại là cô ! Chẳng là xét duyệt xong ? Sao cô tới nữa?” Thái độ của nhân viên còn thiếu kiên nhẫn hơn cả .
“Chưa xét duyệt xong? Vậy thể cho là do tài liệu chuẩn đủ, là chỗ nào đạt yêu cầu ?”