“Anh rể, em lớn lên cũng tìm một chú giải phóng quân chồng, còn tìm trai tuấn, quan to như nữa”.
Lãnh Thiên Phàm vẻ mặt ngưỡng mộ Cố Bắc Dương, đó đầu Tiểu Trình: “Giống như chú thì cần cân nhắc ”.
Hửm?
Còn kiểu chuyện như thế nữa?
Tiểu Trình buồn bực nuốt chửng hai cái sủi cảo, “ặc” một tiếng, suýt nữa thì nghẹn.
*“Cô nương ơi, đừng đả kích thế ? Sao thể học tập chị gái cô một chút chứ?”*
Tiểu Trình đỏ mặt, trong lòng ngừng kêu gào.
Gặp cô nương như thế , bữa sủi cảo ăn chẳng thấy ngon lành gì, cũng chẳng sủi cảo ăn miệng là nhân gì nữa.
Lãnh Thiên Phàm căn bản mặc kệ những thứ , cái miệng nhỏ cứ bô bô: “Chị, em linh tinh , em lớn lên thật sự tìm một chú giải phóng quân chồng”.
“Được ! Đợi em lớn lên, bảo rể em tìm cho em một đối tượng trong quân đội”.
Lãnh Thiên Việt ứng phó với cô em gái “lên cơn”, cảm thán da mặt cô bé đúng là đủ dày, còn dày hơn cả thần công mặt dày như cô.
“Không ! Chị, em cần rể tìm cho em”.
“Em giống như chị tự tìm, đúng rể?”
Lãnh Thiên Phàm mắt đầy Cố Bắc Dương, da mặt giật giật liên hồi.
Anh và vợ rốt cuộc là ai trúng ai , ai tìm ai , Cố Bắc Dương cũng cô em vợ nhỏ cho mất phương hướng .
“Thiên Việt, ăn cơm đàng hoàng , tiếp nữa là quá đáng đấy”.
Thật sự nhịn nữa, Tô Quân Du đành sa sầm mặt ngăn cản cơn “lên đồng” của cháu gái.
“Ồ, nữa, ăn cơm”.
Tô Quân Du mặc dù chiều chuộng cháu gái, nhưng bà dạy con.
Lãnh Thiên Phàm bề ngoài trông vẻ lớn nhỏ, bao giờ sắc mặt khác mà hành sự, thực tế, cô bé đại thể, hiểu chừng mực, đến mức .
Nguyên tắc và giới hạn cô bé phân biệt rõ ràng.
Cô bé là cảm thấy rể ngoài, mới giở thói “lên cơn” một chút.
...
Lãnh Thiên Phàm phanh cắm cúi ăn cơm, Lãnh Thiên Việt lẳng lặng đ.á.n.h giá cô bé, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm khái ——
Có câu —— Thiên tài và kẻ điên, chỉ cách một ranh giới, những càng điên, càng gần với sự thật.
Em gái , như dì nhỏ, sống chân thật như , may mắn bao!
Có câu danh ngôn thế —— Người bất hạnh, dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ, may mắn, dùng tuổi thơ để chữa lành cả đời.
Giống như cô và em gái.
Ở thời , cô là bất hạnh, dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ cha ruột cặn bã, kế và chị kế hủy hoại, may mà ông trời cho cô tìm lính yêu cô chiều cô như .
Còn tuổi thơ của em gái, mặc dù vì vớ cha cặn bã như , sinh mất , trông vẻ bất hạnh.
Thực thể thoát khỏi gia đình nguyên sinh tồi tệ đó, như dì nhỏ, tuổi thơ của cô bé là vô cùng may mắn.
Bởi vì dì nhỏ Tô Quân Du, tuổi thơ chiều hư của em gái, đủ để chống đỡ cho cuộc đời sợ hãi của cô bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-92-nghi-van-ve-than-the-anh-linh-do-mat.html.]
“Chị, chị đang nghĩ gì thế? Thất thần cả ”.
Thấy chị gái đăm chiêu xuất thần, bàn tay nhỏ của Lãnh Thiên Phàm quơ quơ mặt cô.
“Không nghĩ gì cả, chỉ là cảm thấy em lớn ”.
Nhìn em gái xinh như đóa sen mới nở, thanh tao thoát tục, Lãnh Thiên Việt nhớ đến Tô Quân Khanh.
Cô cảm thấy và em gái mặc dù đều thừa hưởng nhan sắc cao quý của , nhưng dung mạo giống .
Khuôn mặt và giữa hai lông mày của em gái, ít nhiều mang theo bóng dáng của cha ruột cặn bã, còn cô và cha ruột cặn bã chút nào giống .
Ngắm nghía lông mày và đường nét khuôn mặt của em gái, trong lòng Lãnh Thiên Việt bỗng nảy một ý nghĩ.
*“—— Rốt cuộc là con của lão cha cặn bã ?”*
*“Tại em gái di truyền của ông , mà chút nào?”*
“Chị, chị em như thế?”
Thấy chị gái cứ đăm chiêu chằm chằm, Lãnh Thiên Phàm sờ sờ khuôn mặt xinh của .
Sau đó tò mò hỏi : “Trên mặt con hoa vàng ạ?”
Tiểu Trình , che miệng “phụt” một tiếng —— *“Cô nương , da mặt còn dày hơn cả !”*
Cố Bắc Dương im lặng , mỉm cô bé.
Tô Quân Du thấy nhiều trách, bận rộn pha cho Cố Bắc Dương.
“Chị đang em xinh ”. Lãnh Thiên Việt vuốt nhẹ mái tóc cô bé.
Lãnh Thiên Việt thật lòng.
Mặc dù em gái vài nét giống cha ruột cặn bã, nhưng ảnh hưởng đến nhan sắc của cô bé.
Cha ruột cặn bã mặc dù cặn bã đến mức bằng cầm thú, nhưng ông quả thực trông tệ, thời trẻ, chắc chắn cũng mê mẩn cả đám phụ nữ.
“Hì hì, em xinh bằng chị, dì nhỏ , chị mới là thật sự, như tiên nữ ”.
“Nếu thì mỹ nam như rể, thể chớp mắt cứ chằm chằm chị chứ”.
Nga
“Chị, em dối , mắt rể hôm nay cứ dính c.h.ặ.t lên chị, đúng rể?”
Lãnh Thiên Phàm , nháy mắt mặt quỷ với Cố Bắc Dương.
Cố Bắc Dương cứng họng, mặt đỏ bừng đến tận mang tai.
*“Nhìn thấu toạc, cô em vợ tinh quái thể nương tình chút ?”*
“Bắc Dương ca ca, Cục Công an tìm Cục trưởng Tiêu ?”
Thấy lính sắp em vợ cho thua trận, Lãnh Thiên Việt vội vàng giải vây cho .
“Được, ngay đây”.
“Dì nhỏ, cháu tìm chiến hữu chút việc, xong việc sẽ đến đón Thiên Việt về”.
Cố Bắc Dương dậy cáo từ Tô Quân Du.
“Bắc Dương, để Thiên Việt ở đây ngủ một đêm , mai cháu hẵng đến đón con bé về”.