Ta nén đau gượng dậy, yếu ớt : "Mọi bất công ngươi chịu đựng đều do Tô gia gây . Dựa cái gì bắt bọn họ trả giá?"
Hắn dường như lời của kéo về thực tại, lạnh lùng lau nước mắt. Hắn bước đến bên cạnh : "Ai do họ gây ?"
15
Ta luôn nghĩ Kỳ Mộ cũng giống , chọn Tô gia chẳng qua là sự trùng hợp khi tìm nơi nương tựa.
Mẹ của Kỳ Mộ là Thánh nữ của dị tộc, mà cha của Tô Lẫm là nhận lệnh chinh phạt, diệt sạch cả tộc của họ. ông mang Kỳ Mộ về dâng cho Thánh thượng, phong Mai phi. Sau khi sinh Kỳ Mộ, Mai phi cảm thấy hổ thẹn với tộc nhân nên tự sát, để Kỳ Mộ.
"Nếu Tô gia, cung, sẽ đời... đời sẽ t.h.ả.m hại thế ." Hắn cúi xuống vuốt mặt . "Vậy nên A Liễu, ngươi xem đời dựa cái gì?"
Hắn nén giận, giọng run rẩy, chỉ một lát nhắm mắt hít mấy thật sâu khôi phục trạng thái bình thường. " mà, mạng của Tô Lẫm, trẫm cũng nhất định lấy, nếu ngươi thể giúp trẫm lấy một thứ..."
Ta như thấy một tia hy vọng, lồm cồm bò đất, túm lấy gấu áo . Hắn khuôn mặt van nài của , đột nhiên rộ lên, xổm xuống : "A Liễu, một khắc ngươi còn hận thể băm vằn trẫm , khắc quỳ chân trẫm cầu xin thế . Ta , chúng là cùng một loại ..."
"Bệ hạ gì, nô tỳ liều mạng cũng sẽ lấy về cho ngài, Bệ hạ..."
Ta quỳ rạp xuống, chậm rãi bên tai: "Thứ , chính là ngươi."
Kỳ Mộ ban cho ngôi vị Quý phi, vài ngày sẽ thành . Ta lấy cớ gặp Tô Lẫm một cuối mới cam lòng. Kỳ Mộ tuy miệng đồng ý nhưng khi khỏi cung mặc thường phục cùng .
"Ra khỏi cung , ngươi sợ g.i.ế.c ngươi ?" Ta lạnh lùng cửa sổ.
Hắn chẳng hề để tâm: "A Liễu suốt ngày đòi g.i.ế.c trẫm, chẳng lẽ đó là thú vui giữa hai ?"
Cho đến khi bước phủ tướng quân, với một lời nào. Kỳ Mộ trong, mỉa mai rằng chắc là còn mặt mũi nào gặp Tô Lẫm.
Căn nhà rộng lớn trống huơ trống hoắc, ban ngày mà cũng tối tăm. Chính trong căn phòng , Lạc Yên từng cầm chiếc áo mới vui sướng xoay vòng, mà giờ đây, Tô Lẫm đầu tóc bù xù thẫn thờ trong góc. Dường như thấy tiếng của , mới chậm rãi ngẩng đầu.
"A Liễu..." Trong mắt dần thần sắc, nắm lấy tay , khoảnh khắc đó, dường như những cảm xúc kìm nén bấy lâu vùi lấp .
"Yên nhi c.h.ế.t A Liễu, thế gian còn nào nữa ..."
"Tất cả là tại , tại ban đầu tự cao tự đại, tin lầm Kỳ Mộ mới hại c.h.ế.t Yên nhi... là ..."
Ta ôm c.h.ặ.t lấy , vị tiểu tướng quân năm nào giờ đây như một đứa trẻ nức nở trong lòng .
"Không , của ngài, A Lẫm..."
Ta nhẹ nhàng trấn an , qua bao lâu mới dần bình tĩnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lieu-xanh-mon-mon/chuong-10.html.]
"A Liễu, g.i.ế.c Kỳ Mộ, ngươi nguyện ý cùng ?" Khi buộc tóc cho Tô Lẫm, giọng tuy nhỏ nhưng đầy sức nặng.
Tay khựng , những lời lặp lặp trong lòng: "Tô Lẫm, hôm nay đến là chuyện với ngài."
Chàng đầu thẳng mắt , nhưng né tránh ánh mắt của .
"Tô Lẫm, sắp gả cho Kỳ Mộ . Lạc Yên c.h.ế.t , sẽ là Quý phi."
Ta vốn tưởng Tô Lẫm sẽ mắng , thậm chí rút kiếm g.i.ế.c , nhưng chỉ bình thản , ánh mắt tràn đầy sự xót xa.
"A Liễu, ngươi cần như ..."
"Tô Lẫm, từ ngày ngài mua , , một nữ nhân ích kỷ như , đợi đến ngày ngài và Lạc Yên lâm hiểm cảnh, dẫm thêm một chân là lương tâm lắm . Nay Kỳ Mộ sủng ái , xin một mạng cho ngài, coi như là báo đáp tình nghĩa... chủ tớ bao năm qua."
Ta nén nước mắt, tay bấu c.h.ặ.t cánh tay.
"A Liễu!" Chàng đỏ mắt gọi tên , định tiến lên thì né tránh.
"Tô tướng quân tự trọng! Xin hãy gọi một tiếng Quý phi nương nương." Ta những lời tàn nhẫn, định thì nắm c.h.ặ.t cổ tay.
Chàng nén lệ, khẽ với : "Bảy năm bầu bạn ở phủ tướng quân, ba năm kề vai chiến đấu... mười năm sinh t.ử, A Liễu, ngươi mà thật sự hề đổi..."
Nghe lời , cảm thấy đau đớn đến c.h.ế.t , cứ ngỡ thực sự tin những lời đó. Chàng buông , giọng run rẩy: "Vẫn là cái đồ... l.ừ.a đ.ả.o nhỏ."
16
Đêm đó, Kỳ Mộ bảo xem mặc thử hỉ phục.
Tinhhadetmong
Ta mặc cho sắp đặt, mặc xong xuôi mặt .
"Cứ ngỡ diễn xuất giỏi giang thế nào, hôm nay ngươi diễn một màn kịch mà chẳng ai tin nổi."
Kỳ Mộ nửa nửa sập mềm, nheo mắt với vẻ say. Hắn một hồi ném chén rượu , đột ngột túm lấy , đè xuống .
Ta phản kháng quá mức, từ lúc đồng ý gả cho , nghĩ đến ngày .
"A Liễu, ngươi thật sự cam chịu phận, chấp nhận ?" Hắn ghé sát , rượu bao trùm lấy .
Hắn hừ một tiếng, ngón tay lướt từ n.g.ự.c xuống eo, giật đứt dải thắt lưng. Ta nhắm mắt , nhưng cử động nữa.
Khi mở mắt nữa, chạm một đôi mắt đầy đau khổ.
"A Liễu, bao giờ ngươi mới thể dùng ánh mắt Tô Lẫm để ?"