Liễu Xanh Mơn Mởn - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-23 19:14:02
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên, khi đến con đường nhỏ giữa núi, từ trong bóng tối nhảy nhiều , đám tàn độc hơn hẳn .

Ta chút trở tay kịp, ngoái thấy Lạc Yên sợ hãi rúc lòng Kỳ Mộ. Ta nghiến răng, đ.á.n.h lui, mắt thấy một mũi tên sắp b.ắ.n trúng họ, Kỳ Mộ xoay chắn Lạc Yên, còn chắn Kỳ Mộ...

ngay khoảnh khắc đó, mũi tên một mũi tên khác chặn .

Chớp mắt, từ trong tối nhảy nhiều , g.i.ế.c sạch đám sát thủ còn một tên.

"A Liễu quả nhiên cảnh giác, chỉ là lễ Phật thôi mà còn mang theo tinh binh bên ." Kỳ Mộ mỉm .

Dù trong lòng đang nghĩ, nếu tại ngươi thì chúng lâm cảnh , vẫn lườm một cái, nhàn nhạt : "Điện hạ quá khen."

Lạc Yên ôm lấy , thút thít: "Liễu tỷ tỷ, dọa c.h.ế.t Lạc Yên , may mà tỷ... và Kỳ Mộ ca ca. Muội còn tỷ sự chuẩn như thế !"

Ta mỉm trấn an cô , đám tinh nhuệ thành nhiệm vụ biến mất dấu vết .

Đừng là cô , đến còn chẳng "sự chuẩn " .

Đêm đến, Tô Lẫm thấy đầy thương tích, nhíu mày.

"Một cũng thể bảo vệ Lạc Yên." Ta nén đau, giọng điệu chút giận dỗi.

Tô Lẫm khựng : "Ta ."

"Vậy ngài còn cài cắm nhiều trong tối như thế, là tin ?"

Thấy giận, , đối mặt với : "Chính vì tin ngươi nên mới cảm thấy ngươi sẽ liều mạng để bảo vệ. Ngươi bảo vệ Lạc Yên, thì bảo vệ ngươi, đúng ?"

"Ta chẳng qua chỉ là một nô lệ."

"Ngươi là A Liễu."

Chàng chút do dự ngắt lời : "Lần đầu gặp ngươi, thấu tâm tư nhỏ mọn của ngươi, cảm thấy... đáng yêu và thú vị. Ngay cả khi Lạc Yên mở miệng đòi ngươi, ngày hôm đó cũng bỏ mặc ngươi . A Liễu, ngươi là và Lạc Yên chọn." Khi nữa, gõ nhẹ đầu .

"Nếu ngươi, phủ tướng quân rộng lớn những năm qua chắc sẽ và Lạc Yên buồn chán đến c.h.ế.t mất. Huống hồ, phụ còn nữa..." Ánh mắt tối sầm một thoáng, lên: "Thế lực trong triều tranh đấu ngừng, ai nấy đều chằm chằm phủ tướng quân, Lạc Yên còn nhỏ, vô ưu vô lo tự nhiên là hiểu."

Chàng , ánh mắt tràn đầy tình cảm dịu dàng: "Cũng may là ngươi."

Mặt đỏ ửng, nhưng vẫn bướng bỉnh: "Chim khôn chọn cành mà đậu, chẳng qua là..."

Ta còn hết, phì thành tiếng.

" là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ thích cậy mạnh."

Dưới ánh đèn lung linh, Tô Lẫm giúp bôi t.h.u.ố.c, ánh mắt mang một sắc ấm áp mà từng thấy bao giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lieu-xanh-mon-mon/chuong-3.html.]

Mùa đông năm đó, Tô Lẫm nhận lệnh thống lĩnh quân đội.

Vào những ngày tuyết rơi trắng xóa, Lạc Yên cùng cổng phủ, lưu luyến chịu rời .

"Phụ còn nữa... giờ đến ca ca cũng ..." Cô , nước mắt sắp trào .

Tô Lẫm vội vàng tiến lên dùng tay lau : "Trời lạnh thế , rơi nước mắt là mặt sẽ đóng băng rụng mất đấy!"

Lạc Yên bĩu môi: "Ca ca chỉ lừa !"

"Không tin hỏi A Liễu xem!"

Nói cả hai cùng đồng loạt về phía .

" thế ạ, nô tỳ ở phía đông thành một cô nương, mùa đông , nhãn cầu đóng băng thành cục luôn đấy!"

Lạc Yên còn nhỏ, dễ lừa, hai chúng kẻ tung hứng, cô lập tức bịt mắt , nhảy dựng lên, khiến và Tô Lẫm bật một trận.

"Được , ngoan nhé, năm mới ca ca nhất định sẽ về." Tô Lẫm ôm lấy cô , nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng, khuôn mặt đầy vẻ dịu dàng.

Lạc Yên vẫn khẽ phản kháng, ngước mắt lên thì đúng lúc chạm ánh mắt của .

Lòng bỗng nhiên dâng lên một sự lo lắng rõ lý do, nhưng rạng rỡ, xoa đầu : "Thay chăm sóc Lạc Yên."

"Sao ngài như lời trăn trối thế, yên tâm , ngài mà c.h.ế.t, đầu bán tiểu thư giá hời ngay." Ta . Chàng những giận mà còn theo .

Cho đến khi lên lưng ngựa, câu "sống sót trở về" của vẫn mắc kẹt nơi cổ họng, thể thốt lời.

 

5

Sau khi Tô Lẫm rời , Kỳ Mộ đến phủ thường xuyên hơn.

Ta thích Kỳ Mộ, cho dù là Cửu hoàng t.ử đương triều chăng nữa.

Tô Lạc Yên nghĩ , từ khi phong tình đến nay, trong mắt cô ngoài Kỳ Mộ thì chẳng còn chứa nổi ai khác.

"A Liễu, hôm nay Mộ ca ca đến, tỷ vài món thật ngon nhé, sơ ý rắc ba đậu nữa đấy!" Trên đời , e là chỉ Lạc Yên mới tin cái lời dối rằng kẻ "vô tình" nhầm lẫn giữa ba đậu và đậu nành.

Dĩ nhiên, Kỳ Mộ tin.

Những năm qua, từng ném bài vở của , dối là ch.ó trong phủ tha mất. Từng dội nước ướt sũng cả , còn thả ch.ó rượt c.ắ.n .

Tinhhadetmong

"Hôm nay, chẳng A Liễu chuẩn gì cho đây?" Khi ngang qua , khẽ hỏi với nụ đầy ý vị.

Ta chỉ cúi , mắt thèm : "Điện hạ đùa, nô tỳ tự nhiên sẽ... tiếp đãi nồng hậu."

Loading...