Lúc , pháo hoa rực rỡ nổ bầu trời, nhắc nhở chúng đây là một ngày vui, cũng cuối cùng cũng vui vẻ trở .
"Suýt nữa thì quên, đây, quà năm mới cho A Liễu!"
Chàng say, như một đứa trẻ lôi từ trong n.g.ự.c một hộp gấm. Ta bảo trẻ con, nhưng vẫn tràn đầy niềm vui đón lấy. Khoảnh khắc mở , cả bỗng lặng .
"Ngài giúp thoát khỏi nô tịch?"
Tô Lẫm , thở nồng mùi rượu: "Ừm, hôm cung diện thánh cầu xin điều đó. Ta , sẽ cho ngươi một năm mới với khí thế mới, từ nay về A Liễu còn là nô lệ nữa."
"Hôm qua? Chẳng ngài cung để nhận thưởng ?" Ta ngập ngừng: "Hèn gì thấy cung nhân khiêng vàng bạc tới như khi, ngài hóa dùng quân công để đổi lấy cái ?"
Chàng dường như chẳng hề bận tâm, đem cái công lao đổi bằng mạng sống chiến trường trao cho .
"Tô Lẫm, tại ngài đối đãi với như thế?"
"Bởi vì..." Đôi mắt lấp lánh : "Mặc kệ !"
Chàng mặt đỏ bừng, lịm vì say.
10
Sau khi tiễn Tô Lẫm trở về, Lạc Yên tựa vai Kỳ Mộ ngủ .
"Giao cô cho ." Ta đưa tay định chạm Lạc Yên, nhưng Kỳ Mộ giữ c.h.ặ.t t.a.y .
Ta nhíu mày , nhưng khác hẳn vẻ thường ngày, bằng ánh mắt cực kỳ âm lãnh.
"Hóa ngươi thích là Tô Lẫm."
Ta định vùng , kéo sát hơn, thì thầm bên tai: "... Lòng thích mà chẳng . A Liễu, ngươi mà cũng nảy sinh tâm tư với Tô Lẫm..."
Bị trúng tâm sự, chút hoảng loạn, kịp để tâm đến ẩn ý của từ "cũng" trong lời , thì đột ngột buông tay.
"A Liễu, tầm của ngươi chút thiển cận ."
Hắn lạnh lùng thốt câu đó bế ngang Lạc Yên rời , để đó, chiếc đèn l.ồ.ng trôi xa tít tắp, hóa thành ánh thể chạm tới.
Năm đó, đúng như lời Tô Lẫm , năm mới khí thế mới. Lạc Yên toại nguyện gả cho Kỳ Mộ, dọn trong cung. Còn , theo chân Tô Lẫm chiến trường.
Tuy là đao quang kiếm ảnh, nhưng đó là quãng thời gian vui vẻ nhất trong đời . Ta và Tô Lẫm kề vai chiến đấu, từng nhắc đến chuyện tình cảm riêng tư. Ta phận , thể ở bên cạnh là mãn nguyện .
"Đây là chiến công thứ bảy mươi." Ngày hôm đó Tô Lẫm báo tin thắng trận về kinh sư, nhịn mà nhạo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/lieu-xanh-mon-mon/chuong-6.html.]
"Cứ như trẻ con , còn đếm xem thắng bao nhiêu trận."
Tô Lẫm đáp, chỉ cẩn thận đóng gói phong thư. Những năm qua liều mạng, tiệp báo liên tục gửi về kinh, lẽ là để Lạc Yên ở kinh thành sống thêm phần vững vàng, chỗ dựa.
Năm thứ ba khi Lạc Yên gả cho Kỳ Mộ, Thái t.ử mưu phản, phe cánh Hoàng hậu sụp đổ. Khi cùng Tô Lẫm triệu hồi về kinh, Lạc Yên và Kỳ Mộ đợi chúng tường cung từ xa.
Ta nhảy xuống ngựa định ôm lấy Lạc Yên, nhưng từ xa thấy cô khom hành lễ.
"Ca ca, Liễu tỷ tỷ."
Ta ngẩn đó, nhất thời chút luống cuống, lúc Kỳ Mộ mới bước xuống xe.
Nói thật, khoảnh khắc đó suýt nhận . Kỳ Mộ vốn nét dị quốc, nay khoác lên hoa phục, quả nhiên thêm vài phần quý khí hoàng gia.
"Chiếu chỉ ban xuống từ hôm , Yên nhi mất ngủ, sáng sớm nay kéo đến tận đây để đón đại ." Hắn đầu khẽ , nheo mắt : "Đã lâu gặp."
Tô Lẫm trực tiếp bước qua , ôm chầm lấy Lạc Yên, chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
"Sao gầy thế ? Hay là sống thoải mái? Ca ca về , tự nhiên sẽ đòi công đạo cho !"
Tô Lẫm đầu định gì đó với Kỳ Mộ, nhưng Lạc Yên giữ , cúi đầu vẻ đầy thẹn thùng.
"Ca ca, bệnh , mà là... sắp ."
Tô Lẫm lặng tại chỗ, đầu tiên là một cái, đột nhiên bật , đó lùi mấy bước kỹ Lạc Yên. Chuyện vui vơi bao ngờ vực của và Tô Lẫm về vụ mưu phản .
Nghe Lạc Yên , gia tộc Hoàng hậu giáng chức, vinh hoa xưa tan thành mây khói.
"Hoàng hậu vị cao quyền trọng, Đại hoàng t.ử là Thái t.ử, hà tất vội vàng nhất thời như ..." Ta đút t.h.u.ố.c cho Lạc Yên, cô ấp úng và Tô Lẫm: "Bởi vì, ."
Tinhhadetmong
11
Tiệp báo của Tô Lẫm đối với Hoàng hậu mà chẳng chuyện gì vui vẻ.
Không từ bao giờ, kinh sư rộ lên tin đồn rằng Tô tiểu tướng quân minh thần võ, là trời chọn. Còn Thái t.ử tư chất bình thường, Tô Lẫm thần quân, chẳng khác nào nạm vàng lên cái bồn cầu. Thậm chí cả chuyện Tô Lẫm là con riêng của Hoàng thượng cũng đồn ngoài.
Hoàng hậu ch.ó cùng rứt dậu, đem uất hận trong lòng trút lên đầu Lạc Yên đang ở kinh thành.
"Bị thương ở ?" Tô Lẫm đến đây bật dậy cái rụp.
Lạc Yên vội : "Không , là hạ độc, là Mộ ca ca cứu , hất đổ bát t.h.u.ố.c Hoàng hậu ban cho..."
Tô Lẫm lúc mới yên tâm xuống. " Hoàng hậu tự sát trong cung..."