LINH NHIÊN - Chương 4 (Hết).

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:31:43
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

19

Sáng hôm , trong tiên môn đào tỷ   khỏi đống tuyết, thúc giục mau theo trưởng lão Thẩm Sương Bạch trừ ma.

Nói là ma vật, nhưng thực chỉ là một đám sương đen lơ lửng trung kinh thành, như một đám mây đen.

hại , cũng g.i.ế.c , chỉ là ngày càng lớn hơn.

Hoàng đế sợ nó ảnh hưởng đến quốc vận, nên cầu xin Thẩm Sương Bạch xuống núi trừ ma, tỷ  cũng nhân cơ hội mà đến kinh thành.

Lần chỉ Thẩm Sương Bạch và đại sư , ngay cả Ma Tôn cũng đến.

Ba hợp lực đối phó với đám sương đen đó, mà đều thất bại.

Đám sương đen giống như đang trả thù một chiều, ngừng nuốt chửng t.ử tiên môn pháp thuật và tướng lĩnh ma tộc, nuốt xong càng lớn hơn, che kín bầu trời.

Khi ánh mặt trời cũng còn thấy nữa, nhân gian rơi hỗn loạn.

Cha  bận rộn lập pháp trấn an lòng dân, dựng lều phát cháo cứu trợ tị nạn đổ về kinh thành, họ cố gắng những gì một bình thường thể .

Còn , dùng hết tiền tích góp để tích trữ vật tư trong vài căn nhà, chuẩn để cha tạm lánh.

Trời sập xuống thì nhân vật chính cũng cách chống đỡ .

Ta  chí lớn cứu vớt thiên hạ,  chỉ cần nhà bình an sống tiếp.

Sau khi Thẩm Sương Bạch một nữa trọng thương, nửa đêm tỷ tỷ lén gõ cửa nhà.

Lần tỷ   , chỉ vội vàng với  vài câu.

“Bảo cha cứ với yên tâm, đám sương đen đó hại , nó là thi quỷ sát.”

“Ma Tôn tàn sát thôn Liễu Diệp, dân làng c.h.ế.t sinh oán khí. Đại sư hại c.h.ế.t bộ trấn Tây Đào, những đó c.h.ế.t cũng sinh oán khí, oán khí tụ thành thi quỷ sát, là đến để báo thù.”

“Ta lén bọn họ chuyện, tất cả đều bắt nguồn từ ân oán tình thù giữa Thẩm Sương Bạch, đại sư và Ma Tôn. Chỉ cần ba đó c.h.ế.t thì thi quỷ sát sẽ tiêu tan.”

họ chịu cúi đầu mệnh, vẫn đang tìm cách... Mấy phàm nhân vô dụng các gần đây đừng ngoài, tìm chỗ mà trốn .”

 

 

20

Ta cần sắp xếp câu chuyện của các nhân vật chính.

Kiếp , Thẩm Sương Bạch yêu Ma Tôn yêu đại sư , cuối cùng hai đó hành hạ đến c.h.ế.t.

Sau khi tỉnh ngộ, hai đàn ông cùng đảo ngược thời gian, theo đuổi và sủng ái nàng.

hai ưa .

Ma Tôn vặn vẹo tàn bạo, tàn sát thôn làng chỉ để thu hút sự chú ý của yêu.

Còn đại sư thì giỏi nhất là dùng thủ đoạn đê tiện để chia rẽ.

Chuyện tỷ tỷ hạ độc cho gợi ý, thuận thế hại c.h.ế.t bộ trong trấn Tây Đào, đổ tội cho Ma Tôn, chia rẽ mối quan hệ giữa Thẩm Sương Bạch và Ma Tôn.

Đó cũng là lý do truy cứu chuyện tỷ  hạ độc.

Thẩm Sương Bạch trùng sinh  nữ chính tỉnh táo độc lập, nhưng mềm lòng, một nữa yêu Ma Tôn, tha thứ cho những việc ngu ngốc vì tình yêu của bọn họ, cùng đại sư sống hạnh phúc ba .

Cuối cùng họ hòa hảo, những vô tội c.h.ế.t tính là gì?

Họ gọi tai họa do chính gây mệnh.

Không gánh hậu quả thì gọi là chống mệnh.

Ta thật sự từng thấy ai trơ trẽn đến .

“Chu Linh Nhiên.”

Tỷ tỷ đột nhiên gọi tên , cố nén đôi mắt đỏ hoe, giọng khàn :

“Hãy với cha là hại c.h.ế.t ai, là đại sư hại trong trấn Tây Đào. Dù họ cũng chỉ thương ngươi, gặp nữa.”

Nói xong tỷ   định ,  gọi , chạy nhà lấy một bọc đồ.

Bên trong là kẹo xốp hỏng, năm bộ váy mới từ nhỏ đến lớn, một con b.úp bê cũ, cùng vài món trang sức…

“Lúc rời thôn Liễu Diệp, bà thím hàng xóm cho một gói kẹo xốp, để chờ ngươi về cùng ăn, thế là chờ đến bây giờ.”

“Ta  với ngươi, tình yêu mà chúng nhận là như , chỉ là mỗi chọn con đường khác .”

“Cứ đầu ghen tị với khác, bằng về phía cho con đường của . Ta và ngươi đều là nhân vật nền trong cuốn sách , chẳng may mắn nào ưu ái, chỉ thể dựa chính .”

“Ta  chí lớn, khi trùng sinh chỉ bảo vệ gia đình sống . Còn ngươi thì , thật sự hiểu ?”

 

 

21

Tỷ tỷ rời khỏi nhà một , nữa.

Ta cũng lo cho tỷ , vì học chín năm vẫn chẳng pháp thuật gì, mà thi quỷ sát hại thường.

Thẩm Sương Bạch và hai nghĩ một kế dâng lên hoàng đế, dựng một tế đàn trong kinh.

Trên cao bày trận pháp tế trời.

Mà để khởi động trận pháp, cần hiến tế một tôn quý nhất, phúc khí nhất trong nhân gian.

Thi quỷ sát là do oán khí nhân gian hóa thành, nếu mang phúc khí cũng c.h.ế.t cùng họ, thì họ sẽ còn oán khí nữa.

Hoàng đế dĩ nhiên đồng ý.

Ba Thẩm Sương Bạch cũng chịu.

Thế là họ nghĩ một cách, treo thưởng ngàn lượng vàng tìm phúc khí nhất thiên hạ.

Ba đó suốt đêm chế một chiếc đèn phúc duyên, ai thể thắp sáng bấc đèn thì chính là mang phúc khí, thể trận hiến tế.

Vì ngàn lượng vàng, xếp hàng thắp đèn kéo dài từ tế đàn tận ngoài cổng thành.

Ta chỉ đóng c.h.ặ.t cửa nhà, mà vẫn ngăn cha chạy xếp hàng.

Họ xếp suốt một ngày một đêm.

Khoảnh khắc bấc đèn thắp sáng, nhân gian lâu ngày thấy ánh mặt trời cuối cùng cũng lóe lên một tia hy vọng.

 

 

22

Thẩm Sương Bạch nôn nóng nắm lấy tay cha :

“Tốt quá , hai vị khi nào thể trận?”

Cha  nắm c.h.ặ.t t.a.y , cả hai đều mỉm .

Lập tức thể trận.

Ta , đuổi theo họ.

Lần đầu tiên  hận chỉ là một nhân vật nền nhỏ bé, hận chẳng gì, dù trùng sinh cũng kết cục .

Những gì cha quyết thì dễ đổi.

Cha nhẹ nhàng xoa đầu , bảo  đừng .

Thật ông còn hơn cả đại sư và Ma Tôn.

Dáng cao thẳng, khuôn mặt tuấn tú sáng sủa, đôi mắt như ngọc ấm ánh lên chút dịu dàng, thì ôn hòa nhưng thực chất vô cùng kiên định.

Ông hỏi  ước mơ là gì.

Kiếm tiền, mở tiệm điểm tâm lớn nhất, đưa gia đình sống thật .

Thật cha  cũng ước mơ.

Từ thôn Liễu Diệp đến kinh thành, từ hai bàn tay trắng đến quan trong triều, ông tất cả là vì để trong thiên hạ đều thể sống .

“Sơn hà rạng rỡ, thái bình an định, điều lòng hướng đến, cũng là nơi tới.”

 

 

23

Khi cha lấy nhập trận,  sụp đổ lao tế đàn, cùng họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/linh-nhien/chuong-4-het.html.]

Không từ lúc nào, bên hông  xuất hiện một đôi tay mạnh mẽ kéo  , che mắt .

“Đừng sợ, đừng .”

Là ai?

Người thợ rèn ở trấn Tây Đào ?

Huynh   c.h.ế.t, còn trở thành tướng quân?

Không kịp nghĩ nhiều, trận pháp tế trời bùng lên ánh sáng ch.ói mắt, bóng dáng cha dần biến mất trong trận nhãn.

Cùng lúc đó, tầng mây đen phủ đầu tan , gương mặt đều nở nụ .

Thẩm Sương Bạch lao lòng đại sư , nắm c.h.ặ.t t.a.y Ma Tôn, giọng mềm mại:

“Thật quá, chúng một nữa cứu nhân gian, chúng thể sống hạnh phúc !”

ngay giây tiếp theo, thi quỷ sát tan biến tụ nữa, trút xuống cơn mưa đen như m.á.u và nước mắt.

Giọt mưa rơi xuống, xuyên qua quần áo, hòa tan m.á.u thịt xương cốt thành làn khói đen, công kích tất cả phân biệt.

 

 

24

“Chạy mau! Trời nổi giận !”

Sát khí hung dữ cuốn khắp kinh thành, chỉ nhân vật chính mới miễn cưỡng chống đỡ phần nào.

Ma Tôn cầm kiếm xông lên, trong chớp mắt sát khí áp chế tu vi, nghiền nát đến hồn phi phách tán.

“Không...!”

Khoảnh khắc đó, Thẩm Sương Bạch phát tiếng gào xé lòng, đau đớn như tim xé nát.

Nàng và đại sư cũng thoát khỏi sự truy sát của thi quỷ sát, hai như ch.ó mất chủ bò lê đất, ôm đầu chạy trốn, một mất nửa , một mất nửa , phá nát hình tượng hùng trong lòng dân chúng.

Trong lúc tuyệt vọng, một bóng nhỏ bé mặc áo trắng lao tế đàn, ôm c.h.ặ.t đèn phúc duyên.

Là tỷ tỷ?!

Tỷ  dùng m.á.u thắp đèn, ánh sáng yếu ớt chiếu lên gương mặt kiên định, xoay nhảy thẳng trận nhãn...

“Để thử xem.

Tên là Chu Khuynh Doanh, cha Khuynh Doanh nghĩa là nhiều phúc khí, nên phúc nhất.”

“Ta chỉ là một phàm nhân vô danh, nhưng cũng ước mơ cứu vớt chúng sinh, trở thành nữ hiệp nổi danh thiên hạ.”

“Kiếp , kiếp , thứ vẫn luôn là điều đó.”

 

 

25

Khi trận pháp tế trời khởi động nữa, khí xung quanh như đông cứng , tất cả đều đồng loạt ngẩng đầu lên trời.

Oán khí kết thành thi quỷ sát bắt đầu tan khắp bốn phương, từng sợi từng sợi về đất, dần trở bình lặng.

Những oán khí đó mang theo ký ức của kiếp , như dòng thời gian đảo ngược, hiện bầu trời cho thấy.

Hắn chỉ là một dân làng bình thường của thôn Liễu Diệp, Ma Tôn phất tay một cái cướp mạng sống của cả thôn.

Thẩm Sương Bạch cầm kiếm báo thù, cùng Ma Tôn hôn say đắm, yêu hận đan xen:

“Đau chính là yêu, ngươi khiến càng đau, càng yêu ngươi.”

Tình yêu của nhân vật chính luôn mãnh liệt như , ai để ý lúc họ hôn , chân họ chính là đống thịt nát của khác.

Khi Thẩm Sương Bạch và đại sư ôm kiếp nạn, phía họ là tầng tầng lớp lớp t.h.i t.h.ể t.ử tiên môn, tên tuổi, chẳng mất mạng, chỉ để nền cho sự vĩ đại của nhân vật chính.

Ở thôn Tây Đào, ở kinh thành, ở bất cứ nơi nào nhân vật chính qua, quá nhiều nhân vật nền vô danh như phông nền vô tội dâng hiến mạng sống.

Họ đương nhiên oán khí.

Cuối cùng,   thấy bà thím hàng xóm ở thôn Liễu Diệp bầu trời.

Bà ôm một gói kẹo xốp khác từ trong nhà chạy theo chiếc xe ngựa của gia đình  rời , chạy vài bước đuổi kịp.

Bà thở dài:

“Cái là cho con gái lớn nhà ngươi!”

“Haiz, cũng tiên môn xa , một đứa con gái như nó khổ , còn về ...”

“Nếu nó về thì cứ ở nhà , nhà bữa nào cũng thịt, cùng lắm nuôi nó, đều là con cái trong thôn cả.”

Chu Khuynh Doanh luôn oán trách phận bất công.

Thật dù kiếp kiếp , tỷ  và  đều nhiều tình yêu bao quanh.

Và cuối cùng, tỷ  cũng dùng cách của để đáp những tình cảm đó.

 

 

26

Sau khi tất cả trở bình yên, hoàng đế hạ chỉ xây miếu cho cha , đúc tượng vàng, đời đời hưởng hương khói nhân gian.

“Còn cả chị của con nữa, nàng cũng là một nữ hiệp đáng khâm phục, bách tính nhất định sẽ nhớ đến nàng!”

“Còn miếu của Thẩm Sương Bạch và đại sư …”

“Dỡ hết! Hạ chỉ cho các nơi dỡ sạch! Tất cả tai họa đều do ba kẻ đó gây , bọn họ nên trong hố phân, đừng ghê tởm khác!”

Ta khẽ mỉm .

Hoàng đế thì nhát thật, nhưng đầu óc vẫn hỏng.

Ngày rằm tháng tám ở nhân gian,   gặp cha .

Hóa họ là chân thần Cửu Thiên, cha  xuống trần độ kiếp, liền theo ông xuống chơi mấy chục năm.

Ta và Chu Khuynh Doanh đều là duyên, đầu t.h.a.i nhà họ, theo cha độ kiếp, cũng thể bái họ thầy tu hành.

Họ hỏi   điểm hóa ngay bây giờ, cùng trở về thiên cung .

“Vậy còn Chu Khuynh Doanh thì ? Tỷ   c.h.ế.t .”

“Đời của nó coi như lấy công chuộc tội, vẫn thêm một kiếp luân hồi, chúng sẽ đến đón nó.”

Ta suy nghĩ một lúc, quyết định ở nhân gian chờ tỷ .

 

 

27

Xuân qua thu đến, chớp mắt hơn mười năm trôi qua.

Ta gả cho vị tiểu tướng năm đó che mắt , ở kinh thành mở tiệm điểm tâm lớn nhất, chi nhánh trải khắp các thôn trấn.

Chỉ cần trẻ con ăn kẹo hồ lô, mỗi ngày đều thể đến tiệm của  nhận một xiên, ăn đến chán thì thôi.

Mỗi tháng mồng một,  đều mang sơn vàng đến miếu, tô tên cha và tỷ tỷ một .

Hôm đó đang tô, phía bỗng vang lên một giọng non nớt:

“Họ Chu… chữ là gì , .”

Ta  mỉm , xuống với cô bé:

“Chu Khuynh Doanh, Khuynh Doanh nghĩa là phúc khí tràn đầy.”

Cô bé mặt chừng năm sáu tuổi, mặc váy xanh nhạt, b.í.m tóc cài một bông hoa vàng.

Trong tay cầm que kẹo hồ lô ăn xong, hào hứng khoa tay:

“À, con nàng , cha nàng   lợi hại. Con cũng trở thành như !”

“Vậy hết hãy tự đặt cho một cái tên thật kêu , nhân vật chính đều tên.”

Cô bé nghĩ một lúc, hỏi tiếp nữa.

“Sau đó… bộ trang phục  của con , thích con cài bông hoa ở b.í.m tóc bên trái.”

“Lần , con nhất định sẽ trở thành nữ hiệp nổi danh thiên hạ.”

- Hết -

Loading...