Linh Tuyền Điền Mật Mật: Nhật Ký Sủng Thê Của Nàng Dâu Chốn Sơn Dã - Chương 13: Không Phải Đường Mật
Cập nhật lúc: 2026-03-29 10:36:36
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Vũ: “Bánh phát cao vấn đề, nghĩa là những thứ khác nàng cũng vấn đề.”
Tần Mục vẫn lắc đầu: “Tức phụ .”
Đại ca khoan hậu, nghĩ khác quá xa.
Tần Vũ đành lấy chứng cứ cho xem.
“Đây là khế ước bán của Đường Mật, Đại ca tự xem .”
Khi nương còn qua đời, Tần Mục từng theo bà học qua một chữ thường dùng.
Hắn mở khế ước bán , cẩn thận .
Người tờ khế ước bán trình độ văn hóa hiển nhiên cũng cao, dùng đều là những từ ngữ nông cạn dễ hiểu thông dụng.
Tần Mục đến phần ký tên cuối cùng, ánh mắt bất giác khựng : “Cái tên ...”
Tần Vũ: “Không Đường Mật.”
“ với chúng , tên của gọi là Đường Mật.”
“Khế ước bán thể giả, nàng chắc chắn lừa chúng .”
Thần sắc Tần Mục lập tức trở nên ảm đạm.
Hắn vốn tưởng Đường Mật chấp nhận phận tức phụ Tần gia, sẵn lòng cùng bọn họ an phận sống qua ngày, ngờ nàng lừa gạt bọn họ.
Một nữ nhân ngay cả tên thật cũng cho bọn họ , thì còn trông mong gì nàng thể theo bọn họ an phận sống qua ngày?
Tần Vũ vẫn bình tĩnh: “Đại ca, Đường Mật quá nhiều điểm đáng ngờ, ai nàng mang đến cho Tần gia rốt cuộc là phúc là họa.”
Tần Mục nắm c.h.ặ.t khế ước bán , qua trong phòng hai vòng.
Hiện tại trong lòng rối bời.
“Lời lý, nhưng Đường Mật cho đến hiện tại, vẫn chuyện gì tổn hại đến Tần gia chúng , hơn nữa...”
Nói đến đây, biểu cảm của Tần Mục chút mất tự nhiên: “Hơn nữa chúng ngủ cùng , tuy chỉ là ngủ đơn thuần, chuyện gì cả, nhưng dù cũng là một cô nương, nếu chúng cần nữa, ? Người khác sẽ thế nào? Chúng thể loại chuyện thất đức thiếu lương tâm đó .”
Từ nhỏ nương dạy bảo , một nam t.ử hán gánh vác, chỉ cần là trách nhiệm của , nhất định chịu trách nhiệm đến cùng.
Sau khi nương qua đời, bốn là trách nhiệm vai .
Bây giờ, Đường Mật cũng là trách nhiệm vai .
Tần Mục hạ quyết tâm.
Hắn trả khế ước bán cho Tứ lang: “Thứ cất kỹ , đừng lấy , chúng cứ coi như chuyện từng xảy . Trước là thế nào chúng đều quan tâm, là Đường Mật, chính là Đường Mật!”
Tần Vũ hiểu tính tình của Đại ca nhà , đối với quyết định của cũng hề bất ngờ.
“Đại ca, nếu thật sự giữ nàng Tần gia, thì cầm tờ khế ước bán , đến huyện nha cho nàng một cái hộ .”
Bọn họ tuy thành với Đường Mật, nhưng vẫn kịp hộ tịch, chỉ cần nhập hộ tịch của nàng Tần gia, nàng sống là Tần gia, c.h.ế.t cũng là ma Tần gia.
Tần Vũ dặn dò: “Huynh nhớ kỹ, chuyện hộ tịch tạm thời đừng cho Đường Mật .”
“Tại ?”
“Nếu cho nàng , nàng chắc chắn sẽ đồng ý, đến lúc đó tránh khỏi sinh nhiều rắc rối.”
“ mà...”
Tần Mục do dự, lừa gạt Đường Mật.
Tần Vũ: “Nếu thật sự cho nàng , cũng thể đợi khi xong hộ hẵng với nàng .”
Đến lúc đó ván đóng thuyền, nàng phản đối cũng vô dụng.
Tần Mục chần chừ : “Sau đó chắc chắn sẽ tức giận...”
Tần Vũ: “Đến lúc đó cứ là chủ ý của , nàng cho dù oán hận, cũng sẽ chỉ hận một thôi.”
“Ta ý ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/linh-tuyen-dien-mat-mat-nhat-ky-sung-the-cua-nang-dau-chon-son-da/chuong-13-khong-phai-duong-mat.html.]
“Đệ hiểu ý gì,” Tần Vũ ngắt lời Đại ca, “Huynh cứ theo lời là , nàng cho dù đó tức giận, cũng sẽ giận quá lâu, qua một thời gian đợi nàng nguôi giận, tự nhiên cũng sẽ nữa.”
Tần Mục do dự mãi, cuối cùng vẫn c.ắ.n răng đồng ý: “Được .”
Cửa phòng đẩy , Tần Lãng thò đầu , chớp chớp mắt hỏi: “Đại ca, khi nào chúng xuất phát?”
Chưa đợi Tần Mục trả lời, Tần Vũ lên tiếng hỏi một câu: “Ngũ lang ?”
“Đệ cùng Đại ca lên trấn chơi.”
“Không , thể mới khỏi hẳn, liệu để di chứng gì , bắt buộc ở quan sát thêm một thời gian.”
Vừa thấy lời , Tần Lãng lập tức chịu.
Hắn tức phồng má tranh luận: “Đệ bây giờ khỏe lắm ! Đệ cứ cùng Đại ca và tiểu tức phụ lên trấn cơ!”
Tần Mục cảm thấy lời Tứ lang lý, Ngũ lang ngốc nhiều năm như , đột nhiên khôi phục tỉnh táo, cũng sợ liệu để di chứng gì .
Trong nhà chỉ Tứ lang còn hiểu chút y thuật, để Ngũ lang cùng ở nhà, tiện bề quan sát gần.
“Ngũ lang, ở nhà , lát nữa về mua sơn tra tẩm đường cho .”
Tần Lãng chịu, phịch xuống đất, gần như ăn vạ la lối: “Đệ cần sơn tra tẩm đường, trấn cùng !”
Tần Mục nhíu mày: “Nghe lời, đừng quậy!”
Hắn vốn sinh uy nghiêm, lúc nhíu mày, giọng điệu trầm xuống, khí tràng lập tức trở nên cường đại hơn, dọa Tần Lãng rụt cổ , lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.
Dưới ánh mắt mong mỏi của Tần Lãng, Tần Mục dẫn tiểu tức phụ nhà khỏi cửa.
Từ Đông Hà Trang đến Xuân Giang Trấn, đại khái ba mươi dặm đường, nếu chỉ dựa hai chân để , ít nhất cũng mất non nửa ngày, mệt thì gì, còn đặc biệt tốn thời gian.
Nếu là gia đình gia cảnh còn coi như dư dả, mỗi lên trấn, đều sẽ đến nhà lão Lý ở đầu phía đông trang t.ử mượn một con lừa, tiện thể đưa vài văn tiền hoặc hai quả trứng gà tiền thuê.
Cưỡi lừa đường, tốc độ tuy nhanh hơn bao nhiêu, nhưng dù cũng nhẹ nhàng hơn bộ nhiều.
Nếu Tần Mục chỉ một , chắc chắn sẽ bộ lên trấn, dù cũng da thô thịt dày, thêm hai bước cũng chẳng .
hôm nay dẫn tiểu tức phụ cùng cửa.
Đường Mật một da thịt mịn màng non nớt, ánh mặt trời đều giống như đang phát sáng, nếu để nàng bộ cả một ngày trời, Tần Mục thật sự nỡ.
Dù trong nhà bây giờ cũng còn chút tiền lẻ, thuê một con lừa cũng chẳng đáng là bao, khổ ai cũng thể khổ tức phụ!
Tần Mục dẫn Đường Mật đến nhà lão Lý, thấy lão Lý đang đ.á.n.h xe bò ngoài.
Hai chạm mặt .
Tần Mục rõ ý định, bảo là mượn lừa lên trấn.
Lão Lý giắt tẩu t.h.u.ố.c thắt lưng, sảng khoái : “Ta lên trấn giao rau, hai lên xe , cho nhờ một đoạn.”
Nghe , Tần Mục vội vàng lời cảm tạ.
Hắn dẫn Đường Mật lên xe bò.
Lão Lý là một nam nhân trung niên hoạt ngôn, ông đ.á.n.h xe, tán gẫu với Tần Mục.
Đường Mật ngoan ngoãn bên cạnh, hai họ chuyện phiếm.
Từ cuộc chuyện của họ , nhà lão Lý bốn mẫu đất, bộ dùng để trồng rau, cứ đến mùng một ngày rằm, họ đều sẽ đ.á.n.h xe bò lên trấn, giao rau cho t.ửu lâu.
Đất nhà họ trồng lương thực, may mà bán rau thể kiếm ít tiền, tiền đủ cho cả nhà già trẻ ăn uống chi tiêu, cuộc sống trôi qua cũng coi như dư dả.
Đường Mật nghiêng đầu, những mớ rau xếp gọn gàng trong sọt xe.
Đa phần là cải thảo và dưa chuột, còn một ít ớt và vài quả bí đao mập mạp tròn vo.
Ánh mắt Đường Mật khựng .
Nàng phát hiện bề mặt những cây cải thảo đó, dường như lượn lờ một tia hắc khí nhàn nhạt.
Khí tức vô cùng mờ nhạt, nếu quan sát kỹ, khó chú ý tới.