List truyện kinh dị đời thường - Chương 24: Cô giáo Lữ Chu (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-29 10:54:48
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô giáo Lữ, ơn hãy giế//t chế//t Trần Phong Phàm."

 

Lữ Chu chằm chằm màn hình máy tính, ngẩn mất hai giây. Ngay đó, cô nhíu mày, bấm xem thông tin gửi nhưng chỉ thấy một chuỗi tên miền dài ngoằng, ký tự lộn xộn chẳng thể hiểu. Bất lực, cô đành di chuột nhấn dấu X đỏ ch.ót ở góc màn hình.

 

Vừa cô đang cắm cúi chấm bài, tiếng báo thư đến mới ngẩng đầu lên, chẳng ngờ vớ một trò đùa ác ý rẻ tiền và lố bịch đến thế.

 

Lữ Chu lắc đầu ngán ngẩm, đang định cầm b.út lên tiếp tục công việc thì tiếng chuông báo email vang lên, lảnh lót đến ch.ói tai.

 

"Cô chỉ còn ba ngày."

 

Lần thì Lữ Chu bắt đầu thấy nóng mặt. Cô copy đoạn tên miền ném thanh tìm kiếm, nhanh ch.óng rà soát một lượt danh sách bạn bè xem gần đây lỡ tay kết bạn với kẻ quái gở nào . kết quả trả về là con tròn trĩnh. Mắt thấy giờ lên lớp cận kề, cô dứt khoát chặn luôn địa chỉ email , kẹp tập vở bài tập nách rảo bước về phía lớp học.

 

Tuy vẫn còn vài phút nữa mới tiết, nhưng hành lang vắng lặng như tờ. Học sinh trường vốn nổi tiếng ngoan ngoãn, giờ yên vị trong lớp để chuẩn bài mới. Lữ Chu mỉm hài lòng qua khung cửa sổ, ngắm những gương mặt non nớt, hiểu chuyện bên trong.

 

Nghĩ cũng lạ, đường đường là cử nhân trường danh tiếng, cô từng nghĩ sẽ trở thành giáo viên. Cô luôn khao khát vùng vẫy ngoài biển lớn, xông pha lập nghiệp. ngặt nỗi, cả gia đình đều nhất mực khuyên răn: Phận nữ nhi đừng mong cầu kiếm nhiều tiền, quan trọng nhất là định. Thế là cô xuôi lòng. Cũng may, nơi cô thi đỗ là trường Trung học 2 Lam Sơn - ngôi trường cấp hai trọng điểm của thành phố, nổi tiếng với kỷ luật thép và học phong nghiêm cẩn. Học sinh ở đây khiến giáo viên nhàn tênh, thi thoảng vài đứa nghịch ngợm cũng chỉ là trò mèo vặt vãnh, vô thưởng vô phạt.

 

"Tiết chúng sẽ bình giảng bài tập văn tuần . Trước khi nhận xét chi tiết, cô mời vài bạn lên bài văn mẫu xuất sắc của . Người đầu tiên, Lý Tây Phương."

 

Đề bài Lữ Chu giao là một đề bán tự do: trở thành...

 

Nghe giọng lanh lảnh của học trò, Lữ Chu lơ đãng nhớ về ngày xưa. Thuở bé cô cũng từng đề . Nội dung gì thì quên sạch, chỉ nhớ mang máng năm vò đầu bứt tai, c.ắ.n nát cả cán b.út vì thực sự gì. Giá như đề bài sửa một chút, đảo chữ "" chữ "Muốn", thì cô thể trôi chảy như nước chảy mây trôi. Bố cô thành luật sư, giáo viên, ông bà bác sĩ... Dường như cả thế giới đều cô nên trở thành ai, trừ chính bản cô.

 

Thấm thoắt nhiều năm trôi qua, đề năm xưa trở thành đề, Lữ Chu tự hỏi lòng , và cay đắng nhận đáp án vẫn là một trắng mênh m.ô.n.g.

 

Rất nhanh, mấy bạn đầu tiên xong. Chỉ còn cuối cùng.

 

"Trần Phong Phàm." Lữ Chu nhẹ nhàng xướng tên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/list-truyen-kinh-di-doi-thuong/chuong-24-co-giao-lu-chu-1.html.]

Một nam sinh nước da trắng trẻo, dáng cao gầy dậy, cầm cuốn vở bước lên bục giảng.

 

"Bài văn của bạn cán bộ lớp là bài cô tâm đắc nhất trong đợt . Tiêu đề là: trở thành một nhà khoa học."

 

Lữ Chu dứt lời, cả lớp ồ lên rộ. Trần Phong Phàm cũng bẽn lẽn theo. Cậu bé đôi mắt cụp xuống, cử chỉ ôn hòa, khi lên trông càng thêm phần hiền lành, đáng mến. Nhìn nụ , Lữ Chu chợt nhớ đến hai email nặc danh ban nãy, nụ môi cô bỗng cứng . Cô thể tưởng tượng nổi ai thể ôm mối thâm thù đại hận đến mức giế//t một bé "nhân súc vô hại" đến nhường .

 

Lữ Chu hiệu cho cả lớp trật tự. Thú thật, lúc mới bài của Trần Phong Phàm, cô cũng chút dè bỉu. Đã học cấp hai mà vẫn còn đặt những cái tít ngây ngô như học sinh tiểu học. khi sâu nội dung, cô mới vỡ lẽ: Với đại đa , đó là ảo mộng viển vông, nhưng với một ít , đó là chuyện thuận lý thành chương.

 

Quả nhiên, theo từng câu chữ Trần Phong Phàm lên, bên thi thoảng vang lên tiếng xuýt xoa. Lữ Chu cảm thấy an lòng. Bài văn chỉ hành văn trôi chảy, hình ảnh sinh động mà quan trọng nhất là dùng chính trải nghiệm thực tế để chứng minh. Bố là giáo sư vật lý đại học, bản tuy mới học cấp hai nhưng tự học xong chương trình Toán Lý cấp ba, huy chương Olympic lớn nhỏ treo đầy nhà. Thú vui giải trí của là cùng bố thí nghiệm. Với một gia thế và tài năng như , nếu nhà khoa học thì mới là chuyện lạ.

 

Ánh mắt Lữ Chu học trò dần chuyển từ tán thưởng sang ngưỡng mộ. Thật bao khi ngay từ nhỏ trở thành ai. Chỉ điều kỳ lạ, lúc nhập học, giáo viên chủ nhiệm thấy hồ sơ khủng của liền định chỉ định cán bộ môn Lý, nhưng ấp úng từ chối, nằng nặc đòi cán bộ môn Văn.

 

"Bíp bíp - bíp bíp bíp -"

 

Một tràng âm thanh ch.ói tai, dồn dập và thô bạo lôi tuột Lữ Chu khỏi dòng suy tư miên man. Tiếng động phát từ túi xách của cô.

 

Cô lao vội về phía bàn giáo viên, chộp lấy túi xách bước nhanh hành lang, tay luống cuống mò mẫm phím cứng để cưỡng chế tắt nguồn. Quái lạ, rõ ràng cô để chế độ im lặng, mà điện thoại cô cũng từng cài loại chuông báo động đinh tai nhức óc thế . Bấm giữ nút nguồn cả buổi mà âm thanh vẫn dứt, màn hình cũng chẳng chịu tắt, Lữ Chu đành lấy máy .

 

Vừa vuốt màn hình mở khóa, tiếng ồn tắt ngúm. Một tin nhắn hiện lên, đập mắt cô:

 

"Hãy giế//t Trần Phong Phàm. Nhận vui lòng trả lời. Đây là cảnh báo thứ nhất."

 

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lữ Chu. Người gửi vẫn là chuỗi ký tự quái gở ban nãy. Kẻ rõ ràng xâm nhập điện thoại của cô, chiếm quyền điều khiển đến mức cô thể tắt máy. Cô bắt đầu hoảng loạn. Trực giác mách bảo đây còn là trò đùa dai nữa. Kẻ đó thực sự cô giế//t Trần Phong Phàm.

 

"Mày rốt cuộc là ai? Tại giế//t Trần Phong Phàm?"

 

Lữ Chu run rẩy gõ dòng hồi âm. Cô cần rõ chuyện gì đang xảy .

 

 

Loading...