Bà cụ ngây dại tại chỗ với vẻ mặt thể tin nổi. Một lúc lâu , bà mới run rẩy cất tiếng hỏi: “Ông cái gì?”
Lúc , ông cụ phản ứng , lập tức giả ngu đổi giọng: “ gì , bảo bà vợ còn chẳng xong, gì đến chuyện giáo sư, đúng là chuyện viển vông.”
Thế nhưng bà cụ kẻ ngốc, ông lỡ lời như , bà liền nhận ngay: “Hóa năm đó là ông âm thầm cản trở ?!”
Trong mắt ông cụ thoáng qua một tia chột , nhưng vẫn cứng miệng: “ cản trở hồi nào, chỉ chấm điểm theo tiêu chuẩn đ.á.n.h giá bình thường thôi.”
Bà cụ giờ hiểu chuyện, tin lời ông : “Năm đó ba xét duyệt chức danh, bảy trong nhóm tám đều thông qua, duy chỉ ông cho qua, ông gọi đó là đ.á.n.h giá bình thường ?”
Trước sự chất vấn đó, ông cụ lạnh lùng hừ một tiếng, chẳng thèm suy nghĩ mà đáp một câu: “Mấy đó năng lực mạnh bằng ! đây là đại sư cấp quốc bảo đấy!”
Trong lời tràn đầy sự tự mãn về phận và năng lực của bản . Thậm chí xong ông vẫn thấy đủ, hạ thấp bà cụ thêm một trận.
“Dù thì thấy bà đủ trình độ, bà tư cách xét giáo sư chính quy, thậm chí ngay cả học hàm phó giáo sư cũng thấy vấn đề.”
Đối mặt với sự hạ thấp trực diện như , bà cụ cũng chẳng khách sáo, mỉa mai đáp trả: “Năm đó lúc xét chức danh cho ông cũng là bảy đó, ông bảo mắt của họ kém ! thấy lúc ông nhận học hàm còn vui sướng hơn bất cứ ai đấy!”
Gương mặt ông cụ cứng đờ, ngay đó thẹn quá hóa giận: “Dù thế nào nữa, vẫn giỏi hơn bà!”
Ánh mắt bà cụ lạnh lẽo: “Dùng thủ đoạn hèn hạ để chèn ép , điểm ông đúng là giỏi hơn thật!”
Bị chế giễu công khai như , ông cụ cảm thấy mất mặt, nổi trận lôi đình: “Thẩm Thanh! Một đàn bà nội trợ ngay cả con cũng đẻ , dựa nuôi cả đời như bà tư cách gì mà !”
Câu thể gọi là đ.â.m trúng tim đen đến cực hạn!
Cả đời bà cụ Thẩm Thanh đau khổ nhất hai chuyện là con cái và công việc. Thế mà cuối cùng tất cả đều hủy hoại trong tay chồng . Thậm chí khi c.h.ế.t vẫn ông dùng những lời lẽ như để nhục mạ. Dù là tính khí đến , khi những lời g.i.ế.c diệt tâm , cảm xúc cũng sẽ bùng nổ trong phút chốc.
Chỉ thấy quanh bà phát luồng sát khí âm u lạnh lẽo, đáy mắt đen kịt: “Từ Kim Yến! Ông hủy hoại , hại c.h.ế.t con , giờ còn dám những lời ! g.i.ế.c ông!”
Dứt lời, bà xòe mười ngón tay, lao thẳng về phía ông .
Ông cụ thấy tình hình , sự giận dữ ban đầu nỗi kinh hoàng thế, vội vàng nhắc nhở: “... bùa, bà đừng càn!”
Thế nhưng bà cụ đả kích liên tiếp, tâm trí hóa đen hơn phân nửa: “Hôm nay dù hồn bay phách tán, cũng g.i.ế.c ông để trả thù cho con!”
Mắt thấy bộ móng tay nhọn hoắt như lưỡi d.a.o sắc bén sắp đ.â.m xuyên cổ họng ông .
“Á——!!!”
Từ Tư Đồng bên cạnh thấy cảnh sợ đến mức nhắm nghiền mắt hét lên. Vài giây , cô mới hé mắt . Kết quả thấy Khương Nhất xuất hiện tại hiện trường từ lúc nào và đang giữ c.h.ặ.t lấy bà cụ.
“Đại sư...” Từ Tư Đồng lắp bắp gọi một tiếng, đó như bừng tỉnh, vội vàng kêu lên: “Đại sư, xin ngài hãy cứu ba !”
Lúc sát khí trong mắt bà cụ vẫn cuồn cuộn mãnh liệt, giọng trầm đục u ám: “Kẻ nào cản , kẻ đó c.h.ế.t!”
Khương Nhất chỉ khẽ nhếch môi: “ đến để cản bà, đến để cứu bà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-qua-chuan-quoc-gia-moi-ta-roi-nui-zmpk/chuong-1451-ke-nao-can-ke-do-chet.html.]
Nói đoạn, cô chuyển ánh mắt sang lão già, thẳng thừng : “Ông đáng để bà đ.á.n.h đổi cả luân hồi vĩnh viễn.”
Tim ông cụ thắt !
Một dự cảm chẳng lành dâng lên. Chưa đợi ông kịp mở miệng, thấy Khương Nhất b.úng tay một cái về phía .
Ông cụ tức khắc cảm thấy n.g.ự.c nóng ran. Theo bản năng cúi đầu , ông phát hiện lá bùa đặt trong túi áo bỗng nhiên tự bốc cháy thành một đống tro tàn. Cả ông hoảng loạn, vội vàng móc đống tro .
“Không... ... thể như !!!”
Thủy hữu trong phòng livestream thấy dáng vẻ sợ hãi của ông thì khỏi lạnh.
【Đáng đời! Giờ sợ ? Cái sự cứng cỏi lúc nãy mất !】
【Sướng thật! Để lão dựa lá bùa sức khỏe mà oai quái , giờ mất chỗ dựa , xem lão còn ngông cuồng !】
【Khương đại sư luôn hiểu rõ chúng xem cái gì nhất!】
【Thề là lúc nãy nắm đ.ấ.m của cứng , thấy ai đê tiện như thế!】
【Chứ còn gì nữa, nếu vì lão già , cũng bắt xe đến sút cho lão một phát!】
【Yên tâm , đại sư nhà tính toán cả , tha cho lão .】
...
Lúc Từ Tư Đồng thấy cách của Khương Nhất, thần sắc cũng trở nên hoảng hốt. Cô biện hộ cho cha : “Đại sư, ba nỗi khổ riêng, năm đó ông ...”
Thế nhưng lời hết, Khương Nhất chỉ thốt hai chữ: “Câm miệng.”
Lời định của Từ Tư Đồng cứ thế nghẹn nơi cổ họng. Ông cụ lúc cũng vội vàng giải thích cho : “Đại sư, ngài đừng tin lời bà , năm đó là tự bà m.a.n.g t.h.a.i điều chuyển công tác, sức khỏe mới nghỉ hưu sớm đấy.”
Khương Nhất như hỏi: “Ý ông là, khả năng phân biệt đúng sai?”
Gương mặt ông cụ sượng trân: “Không... ...”
Giọng điệu Khương Nhất thờ ơ: “Đã thì cũng câm miệng .”
Ông cụ cả đời kính trọng, từng hậu bối nào dám chuyện với ông như . dáng vẻ hổ rình mồi của bà cụ, cuối cùng ông chỉ nhịn nhục dám thêm lời nào.
Khương Nhất giải quyết xong cha con nhà họ Từ, lúc mới bà cụ: “Có nhiều cách để trừng phạt một , đừng vì một phút nóng vội mà c.h.ặ.t đứt hết đường lui tương lai của .”
Tuy nhiên bà cụ với ánh mắt bi thương: “Con cái, công việc, tất cả thứ của đều mất hết . còn đường tương lai nào nữa .”
Khương Nhất đầy ẩn ý : “Cái đó còn chắc .”