Triệu Giai Huyên yên tâm về nhà.
Còn cả nhà ở bệnh viện thì thê t.h.ả.m .
Vì sự gia trì của bùa đồng tâm, bệnh tình bà lão Thạch trở nặng, con trai con dâu cũng giống hệt bà .
Bà lão Thạch quả nhiên ăn vạ bệnh viện đòi tiền nhưng Từ Nguyệt xem livestream của Bộ Vi, chắc chắn là do đối phương tay can thiệp, dám loạn nữa, sợ gặp quả báo lớn hơn.
Sau Triệu Giai Huyên tình cờ hai bà cụ trong khu chung cư chuyện, bà lão Thạch trúng gió liệt nửa , vĩnh viễn chỉ thể giường, thể ngoài tiếp tục ăn vạ hại nữa.
Giọng điệu hai đầy vẻ hả hê khi khác gặp họa, thể thấy bà lão đáng ghét đến mức nào.
Con trai con dâu bà tuy nghiêm trọng như nhưng sức khỏe cũng suy sụp nhanh ch.óng, suốt ngày đau chỗ thì ốm chỗ .
Ông lão vẫn luôn tàng hình trong nhà, lúc câu cá thì tự ngã xuống sông, c.h.ế.t đuối.
Từ Nguyệt đó còn đến xin Triệu Giai Huyên, dùng tiền đổi lấy sự tha thứ của cô , giải trừ bùa chú .
Triệu Giai Huyên suýt chút nữa thì trợn trắng mắt.
“Các chẳng thích giường bệnh để bồi thường ? Bây giờ cuối cùng cũng như ý nguyện nên vui mừng mới . là nhiệt tình nhất sẽ phá hỏng chuyện của khác .”
Nói xong liền rầm một tiếng đóng cửa .
Tự bậy thì tự chịu .
“Được nghỉ , Phí Phí sẽ đến nhà chúng chơi, con dọn phòng cho chị ở.”
Sắc mặt Thích Mộc Cẩn cứng .
Cô liếc im lặng lên tiếng, mím môi, mới nhỏ giọng : “Nhà thiếu phòng cho khách, bảo dì giúp việc dọn dẹp căn phòng hướng Nam nhiều ánh sáng nhất cho chị ở là …”
Lời hết cha Thích nghiêm khắc ngắt lời. “Chị con hiếm khi đến khách, thể để chị chịu thiệt thòi ở phòng cho khách chứ? Ai dạy con hẹp hòi ích kỷ như ?”
Ánh mắt ông thản nhiên quét qua vợ Chương Diệc Như, tính công kích mạnh.
Chương Diệc Như lập tức mắng con gái. “Nghe lời ba con , chỉ là một căn phòng thôi , Phí Phí ở tạm thôi, đừng so đo tính toán như .”
Thích Mộc Cẩn cúi đầu, mím c.h.ặ.t môi thành một đường thẳng.
Đây là vấn đề phòng ốc ?
Cô để ý là thái độ của ba.
Thích Nhược Phí là chị họ của cô .
Từ nhỏ đến lớn, ba cô thiên vị chị .
Vì ruột chị qua đời , chú út cưng chiều em trai do thím út bây giờ sinh hơn, ba cô cảm thấy Thích Nhược Phí đáng thương, đối xử với chị còn hơn cả con gái ruột là cô .
Trước đây Thích Nhược Phí thường xuyên đến nhà cô ở.
Phàm là thứ gì Thích Nhược Phí trúng, cô đều nhường .
Dần dần, tình chị em của hai cũng biến chất.
Thích Nhược Phí ngày càng ngang ngược hống hách, ngoài mặt thì thiết với cô , lưng bắt nạt cô ít.
ai tin lời cô .
Kể cả cô .
Mãi đến cấp ba, hai học cùng trường, tình trạng mới đỡ hơn chút.
Thực nếu cô thi đỗ trường cấp ba nhất thành phố còn Thích Nhược Phí chỉ miễn cưỡng đỗ trường phổ thông bình thường, cách quá lớn, chừng cha cô còn bắt cô hạ , tiếp tục học cùng trường với Thích Nhược Phí.
nghỉ hè nghỉ đông, Thích Nhược Phí vẫn sẽ đến ‘ khách’.
Trường chuyên học hành căng thẳng, kỳ nghỉ ngắn, Thích Mộc Cẩn dứt khoát đăng ký ở nội trú, bình thường thể về nhà thì sẽ về.
Cô thể cảm nhận sự thất bại và hận thù của Thích Nhược Phí.
Thật nực .
Chị chỉ là một vị khách ở nhờ ngày ngày thế cô , con gái ruột của chủ nhà.
Nói cho cùng, vẫn là kết quả do ba cô dung túng.
Năm ngoái thi đại học, Thích Nhược Phí đỗ, học một năm, năm nay miễn cưỡng đỗ một trường đại học hạng hai.
Được nghỉ gần hai tháng , theo tính cách của Thích Nhược Phí, bây giờ mới nghĩ đến chuyện sang đây gây sự với cô . Chắc là cảm thấy thấp kém hơn cô một bậc, trong lòng thoải mái.
Bây giờ chắc là bình tĩnh .
Thích Mộc Cẩn gì thêm nữa, vì cô gì cũng vô dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-tich-luy-cong-duc/chuong-471-thien-vi.html.]
Ba cô một là một, hai là hai, cô … bà bao giờ giúp cô .
Cho nên cô chỉ thản nhiên : “Con .”
Sau đó liền về phòng.
Chương Diệc Như bóng lưng con gái, há miệng gì đó nhưng thấy vẻ mặt lạnh lùng của chồng, vẫn chọn im lặng.
Thích Mộc Cẩn ôm gối và chăn của sang phòng cho khách, những thứ khác động đến cái gì.
Búp bê, hộp nhạc… những thứ Thích Nhược Phí đều sẽ đòi lấy .
Dù chỉ cần Thích Nhược Phí đến, cô liền mất quyền lên tiếng.
Phòng cho khách rộng rãi sáng sủa nhưng so với phòng của cô , vẫn nhỏ hơn nhiều.
Thích Mộc Cẩn quen , dù tháng cô cũng về trường. Nghỉ đông cô sẽ về nữa, cùng bạn học thêm. Tiền tiết kiệm hiện tại của cô cũng thể thực hiện độc lập kinh tế nhưng vẫn đủ.
Ba cô tuy thiên vị nhưng cũng thực sự cho cô điều kiện sống sung túc.
Thói quen hình thành lâu dài dễ đổi như , bảo cô đột ngột hạ thấp mức sống, cô quả thực .
Cho nên cô cần kiếm nhiều tiền hơn nữa.
Cô nghĩ như nhưng kìm nỗi chua xót.
Rõ ràng cô cần gánh chịu những thứ , rõ ràng cô nên sống vui vẻ hoạt bát.
Giống như Thích Nhược Phí .
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống điện thoại, cô đưa tay lau , đúng lúc thấy thông báo [Bán Bộ Thần Tiên đang livestream] ở phía màn hình.
Cô ngẩn , theo bản năng ấn .
Bộ Vi vẫn như khi, đợi hâm mộ đông đủ, mới phát túi phúc.
Phòng livestream cả trăm triệu , ba cái túi phúc, xác suất giật vô cùng mong manh.
Xác suất mong manh , hôm nay may mắn rơi trúng đầu Thích Mộc Cẩn.
Cô thể tin nổi vui mừng khôn xiết.
Hệ thống truyền đến thông báo.
[Streamer Bán Bộ Thần Tiên mời Hoa Mộc Cẩn Nở kết nối.]
chính là nickname của Thích Mộc Cẩn, cô ngờ là đầu tiên kết nối.
Kìm nén tâm trạng kích động, cô tặng pháo hoa , mới đồng ý kết nối.
“Đại sư, xin chào.”
Hốc mắt cô vẫn còn đỏ, giọt nước mắt hàng mi kịp lau khô, cứ thế phơi bày mặt đông đảo cư dân mạng trong phòng livestream, thi hỏi cô chịu uất ức gì .
Những dòng bình luận chồng chéo lên , sự quan tâm của những xa lạ nữa khiến hốc mắt Thích Mộc Cẩn ươn ướt.
“…”
Cô c.ắ.n môi, do dự một lát, mới : “ hiểu, tại ba thiên vị chị họ, duy chỉ đối với lạnh lùng như . Đây là nhà nhưng thường xuyên cảm thấy đang ăn nhờ ở đậu.”
, chính là cảm giác .
Ăn nhờ ở đậu.
Cái nhà cũng tràn ngập hình bóng của Thích Nhược Phí, ba cô luôn nhắc đến cái tên đó.
Cô chỉ cần lộ chút vui, đều sẽ phê bình.
Thích Nhược Phí tùy hứng thế nào, trong mắt ba cô đều là thẳng thắn đáng yêu.
Sự nghiêm khắc của cha và sự ngầm đồng ý kèm theo tiếng thở dài trách móc của , thường xuyên khiến cô nghi ngờ quá nhõng nhẽo .
mỗi khi thấy thái độ của họ đối với Thích Nhược Phí, sự mất cân bằng đó chiếm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c cô .
Khiến cô như nghẹn ở cổ họng, thở nổi.
“Bởi vì cô là con gái ruột của ba cô.”
Câu dứt, đầu óc Thích Mộc Cẩn nổ tung, suy nghĩ hỗn loạn đều biến mất.
Biểu cảm của cô xuất hiện sự trống rỗng trong chốc lát. “Cái gì?”
Giọng điệu Bộ Vi trầm tĩnh và rõ ràng. “Cô là con gái của ba cô và bạn gái cũ, chỉ là mang danh nghĩa tên chú út của cô mà thôi.”