“Xin , chúng cố gắng hết sức.”
Thích Đức Phương thẫn thờ, cả suy sụp.
Ông cũng ngờ , sự việc thành thế .
Ban ngày còn sờ sờ một con , đột nhiên mất ?
Cái c.h.ế.t của Thích Nhược Phí gây ít sóng gió trong nội bộ nhà họ Thích, đặc biệt là cha nuôi danh nghĩa, thực tế là chú hai của cô , em trai thứ hai của Thích Đức Phương - Thích Bành Phương khi nhận tin tức liền vội vàng chạy đến bệnh viện.
“Sao thế ? Lúc Tiểu Phí còn khỏe mạnh mà, đột nhiên …”
Bắt gặp ánh mắt của trai , ông thu giọng , dịu vài phần: “Là t.a.i n.ạ.n ?”
Nói thật tuy Thích Nhược Phí treo tên danh nghĩa ông nhưng ông từng nuôi nấng còn nhờ cái hộ khẩu đó mà mỗi năm nhận ít lợi lộc từ Thích Đức Phương. Được cho ăn no quá, ông liền sinh lòng tham.
Với sự sủng ái của Thích Đức Phương dành cho Thích Nhược Phí, tương lai chắc chắn sẽ cho cô cổ phần.
Con gái tiền đồ , thể mặc kệ cha ?
Cho nên mấy năm khi Thích Đức Phương ý định nhận Thích Nhược Phí về, ông mời bố mặt. Đùa , đứa con gái tuy ông thích nhưng là cây rụng tiền.
Ông thể từ bỏ?
Hai ông bà vẫn còn chút nguyên tắc, chuyện chịu thiệt thòi nhất là Chương Diệc Như và Thích Mộc Cẩn. Hơn nữa chuyện truyền ngoài, danh tiếng ho gì.
Người giàu cần thể diện.
Cho dù bên trong thối nát đến , bên ngoài cũng hào nhoáng.
Năm xưa chính là cảm thấy cô bạn gái cũ của Thích Đức Phương xứng với gia đình, hai ông bà mới kiên quyết phản đối. Nếu nhận đứa con riêng như về nhà, chẳng ngược với ý định ban đầu ?
Thích Đức Phương đành từ bỏ ý định , đồng thời càng thêm ý kiến với Chương Diệc Như và Thích Mộc Cẩn vô tội.
Hai con cũng trúng đạn nay mới chân tướng, uất ức tích tụ bao năm chẳng bùng nổ trong chốc lát ?
Bây giờ Thích Nhược Phí c.h.ế.t , Thích Bành Phương thể thông qua cô để kiếm chác lợi lộc nữa, đương nhiên là sốt ruột.
Môi Thích Đức Phương mấp máy, đột nhiên đ.ấ.m một cú mặt ông .
Thích Bành Phương kịp đề phòng, đ.á.n.h lùi mấy bước, vợ ông cùng vội vàng đỡ lấy ông , oán trách:
“Anh cả, Tiểu Phí là mất ở nhà các đấy, cho chúng một lời giải thích hợp lý, còn tùy tiện đ.á.n.h ?”
Thích Đức Phương lạnh.
“Vì cái hộ khẩu đó, mua nhà mua xe cho chú để chú mát ăn bát vàng nhận lương, đưa con trai chú trường quý tộc. nuôi cả nhà các nhưng các đối xử với Tiểu Phí thế nào? Bây giờ c.h.ế.t , các kịp chờ đợi đến đòi công đạo. Sao, thấy t.h.i t.h.ể nó lạnh hẳn, định kiếm thêm một mớ nữa ?”
Thích Bành Phương cho đỏ mặt tía tai nhưng phục.
“Nói lắm, lúc đầu bố ép chia tay cứng rắn lên chút? Người c.h.ế.t , bắt đầu áy náy, bù đắp, cách bù đắp vẫn là nhét nó cho . Lại con ruột , dựa đối với nó? Anh thấy cái hộ khẩu đó đáng tiền năm đó đón thẳng nó về nhà? Chị dâu cũng hẹp hòi, rõ ràng với chị , chị còn thể so đo với c.h.ế.t ?”
Thích Đức Phương nhớ những lời Chương Diệc Như trong điện thoại lúc nãy, sống lưng còng xuống.
Ngay cả ngoài cuộc còn rõ, ông …
Thích Bành Phương thấy bộ dạng của ông lạnh một tiếng.
“Anh tư cách gì? ít nhất còn thiên vị con ruột . Còn thì ? Vì sĩ diện và cái tâm cơ tiểu nhân lấy bụng suy bụng của thì lập tức đẩy con gái ruột ngoài. Con gái nuôi bên cạnh như lạ. Sao để bù đắp cho tình cha con thể miệng thì để đứa con gái danh chính ngôn thuận chịu uất ức ? Năm đó bố chỉ bảo xem mắt cũng kề d.a.o cổ bắt nhất định cưới chị dâu, đợi về nhà m.a.n.g t.h.a.i con , bắt đầu cảm thấy phản bội bạn gái cũ.”
Trong mắt ông là sự chế giễu và khinh bỉ rõ ràng. “Thích Đức Phương, soi gương xem, xem bản mặt thế nào ?”
Thích Đức Phương nên lời.
Sự đời của Thích Nhược Phí là ngoài ý nhưng đúng như lời Thích Bành Phương và Chương Diệc Như , năm đó ông cũng cách giải quyết hơn.
Là do chính ông chột nhu nhược, lo sợ , mới gây kết quả ngày hôm nay.
Lúc cha Thích chạy đến, trời sắp sáng.
Thích Đức Phương Chương Diệc Như và Thích Mộc Cẩn theo , hốc mắt hai đều đỏ, vẻ mặt toát sự lạnh lùng.
Mẹ Thích ôm n.g.ự.c, nước mắt giàn giụa.
Cha Thích vẫn đang hỏi chuyện gì.
Thích Đức Phương há miệng, nên trả lời thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-tich-luy-cong-duc/chuong-477-dua-tre-bi-bo-roi.html.]
Thích Mộc Cẩn khẩy một tiếng. “Hại hại thôi.”
Cô mặt đổi sắc lấy con b.úp bê đất sét , lạnh lùng :
“Nếu may mắn rút túi phúc của đại sư, toan tính của chị , đêm nay và c.h.ế.t trong tay chị . Mà những trực tiếp gián tiếp khiến chị thể nhận tổ quy tông các , e là cũng thể liên quan.”
Hai ông bà vẻ mặt kinh hãi, trong mắt đầy sự thể tin nổi.
Ngay cả vợ chồng Thích Bành Phương cũng sững .
“Tiểu Cẩn, cháu thật ?”
Thích Mộc Cẩn thản nhiên : “Cháu liên hệ với đại sư, cô sẽ đến ngay thôi.”
Thích Nhược Phí c.h.ế.t, c.h.ế.t là .
Trời mới đám kỳ quặc già trẻ lớn bé nhà họ Thích sẽ gán cho cô và tội danh gì? Cô tiếp tục sống cái bóng của Thích Nhược Phí nữa, đương nhiên giải quyết một cho xong.
Bộ Vi xe đến.
Chủ yếu là Đoàn Đoàn và Viên Viên thỉnh thoảng trải nghiệm sự tiện lợi của phương tiện giao thông trần gian, bò cửa sổ xe còn thể ngắm cảnh bình minh dọc đường.
Giờ bác sĩ còn , xếp hàng lấy khám bệnh ở khoa khám bệnh ngoại trú đông nghịt , bên ngoài phòng cấp cứu ngược khá yên tĩnh.
Thích Mộc Cẩn liếc mắt thấy Bộ Vi, vội vàng đón lên.
“Đại sư.”
Cô lấy chiếc hộp gỗ đào từ trong túi . “ theo cách ngài dạy phong ấn con tiểu quỷ đó trong .”
Đoàn Đoàn và Viên Viên lập tức bay khỏi túi áo, bám khe hở ngửi ngửi.
Bộ Vi xách hai đứa nhỏ lên. “Đừng nghịch.”
Cô mở hộp , bùa chú hắc khí lượn lờ, sát khí quỷ đồng hóa giải gần hết.
Đoàn Đoàn và Viên Viên bò vai cô, cô lấy bùa trấn tà , khẽ rũ rũ, một bóng mờ nhỏ bé liền bay .
Là một đứa trẻ chừng một tuổi, còn vẻ âm u đáng sợ đó, da dẻ trắng trẻo, đôi mắt to tròn.
Nó Bộ Vi, mở miệng gọi.
“Mẹ.”
Bộ Vi: “…”
Đoàn Đoàn và Viên Viên lập tức chống nạnh.
“Không gọi bậy là .”
“Em bé ăn vạ em bé ngoan.”
Bọn chúng đều chỉ gọi là chị thôi, trẻ con loài thật quá xảo quyệt.
Phải bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước.
Người nhà họ Thích thì mặt đầy khiếp sợ.
Cách màn hình và tận mắt thấy là hai trải nghiệm khác .
Đứa bé chớp chớp mắt, chút mờ mịt.
“Ta con.”
Bộ Vi chỉ một câu như , đưa tay điểm giữa trán nó, thấu lai lịch của nó.
“Là một đứa trẻ bỏ rơi, nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi.”
Cô đến bên giường bệnh, vén tấm vải trắng lên, khuôn mặt trắng bệch của Thích Nhược Phí nữa lộ mặt .
Bộ Vi bắt quyết.
“Ra đây .”
Thế là trơ mắt một bóng mờ từ trong cơ thể Thích Nhược Phí dậy.
Thích Đức Phương buột miệng gọi: “Tiểu Phí.”