Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 478: Mắng chửi cả nhà họ thích, tôi muốn gặp mẹ tôi
Cập nhật lúc: 2026-01-27 03:56:02
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thích Nhược Phí c.h.ế.t vì phản phệ, tạm thời âm sai đến câu hồn.
Cô thấy Bộ Vi, sắc mặt đổi, lập tức hiểu .
“Hóa là mày.”
Cô tức giận đến mức cả linh hồn run rẩy.
“Tao Thích Mộc Cẩn ngu ngốc như thể kế hoạch của tao, hóa là mày tiết lộ cho nó. Mày là đồ tà đạo trợ Trụ vi ngược, mắt như mù, kiếm tiền đen, tao g.i.ế.c mày...”
Không ai cho Thích Nhược Phí cái gan đó, lẽ là do Thích Phương Đức nuông chiều mười mấy năm nên mất hết trí khôn, kế hoạch tỉ mỉ đều phá vỡ, c.h.ế.t vẫn cam tâm dám lớn tiếng với Bộ Vi.
Đoàn Đoàn và Viên Viên vẫn còn đang bực bội, trực tiếp lao tới, mỗi đứa đ.ấ.m một cú mắt cô , biến thành mắt gấu trúc.
Thích Nhược Phí mới hóa thành quỷ yếu nhớt chịu nổi một đòn, hét t.h.ả.m hai tiếng, ngã trở giường.
Thích Nhược Phí mới thành quỷ thể tin nổi.
Đoàn Đoàn và Viên Viên còn chống nạnh, trừng mắt cô với vẻ hung dữ đáng yêu.
Thích Phương Đức bước lên hai bước.
“Đại sư, Tiểu Phí con bé…”
Bộ Vi giơ tay ngắt lời ông . “Bản ông còn nợ nần chồng chất đếm xuể thì đừng vượt quyền quản chuyện của ma quỷ nữa.”
Thích Phương Đức nghẹn lời.
Bị ngoài khách khí chỉ trích tư đức vấn đề, đối phương là một cô gái đến hai mươi tuổi, ông hiếm khi cảm thấy hổ.
Bộ Vi sang cha Thích. “Gây cục diện ngày hôm nay, hai cũng là đầu sỏ.”
Hai ông bà dám cao mặt cô, đều im lặng gì.
Người xưa câu môn đăng hộ đối.
Đây tuyệt đối là ghét nghèo yêu giàu mà là danh ngôn chí lý.
Nếu gia cảnh hai bên nam nữ chênh lệch quá lớn, khó hạnh phúc. Bởi vì hôn nhân là chuyện của hai mà là của hai gia tộc. Cô bạn gái của Thích Phương Đức, một đám nhà và họ hàng hút m.á.u.
Quán karaoke là nơi hỗn tạp, ở lâu khó giữ sơ tâm.
Nói thẳng , cha bình thường yêu thương con cái đều thể đồng ý cho con gái ở quán karaoke.
Quá nguy hiểm.
Hai ông bà hối hận vì năm xưa chia rẽ uyên ương nhưng đối với Thích Nhược Phí, cách xử lý của họ quả thực thỏa đáng.
Bộ Vi cuối cùng về phía Thích Bành Phương. “Đã giao dịch thì giữ lời hứa, kết quả của lòng tham đáy chỉ là mất trắng tất cả.”
Thích Bành Phương theo bản năng cãi , vợ kéo tay áo, lập tức nhớ đến sự lợi hại của , cam lòng ngậm miệng .
Bộ Vi chuyển ánh mắt về phía Thích Nhược Phí. “Xuất do ngươi lựa chọn, trong lòng cam tâm cũng là điều dễ hiểu nhưng hãm hại vô tội chính là tội ác tày trời.”
Thích Nhược Phí thấy cô đỡ cho còn chút cảm kích, ai ngờ cô đầu phê bình , lập tức bất bình :
“Bọn họ vô tội? Mẹ c.h.ế.t , nhà thể về, con họ đều là hưởng lợi, hưởng lợi chính là nguyên tội!”
Chương Diệc Như thực sự nhịn nữa.
“Đừng cô và Thích Phương Đức còn đăng ký kết hôn, cho dù kết hôn , bà c.h.ế.t ba cô cũng thể tái hôn. Đương nhiên, nếu ngay từ đầu sự tồn tại của cô, sẽ kết hôn với ông . cô hiểu rõ, chia rẽ cha cô là , khi họ chia tay mới qua với Thích Phương Đức. Nguyên tội và con gái là Thích Phương Đức bỏ rơi cô và dám nhận cô.”
Những lời chọc thủng logic tình yêu đích thực mà Thích Nhược Phí tự lừa dối bấy lâu nay, cô trừng mắt Chương Diệc Như đầy oán độc nhưng thể phản bác.
Thích Mộc Cẩn bước lên một bước.
“Kẻ đầu sỏ cô dám động đến, chỉ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh. G.i.ế.c và xong, cô còn g.i.ế.c ai nữa? Cha nuôi của cô, là ông bà nội đồng ý đón cô về nhà?”
Sự hiện diện của Thích Mộc Cẩn kích thích Thích Nhược Phí lớn nhất, nhất là khi cô đang đầy bụng tức giận, liền the thé :
“Bọn họ đáng c.h.ế.t, tất cả đều đáng c.h.ế.t! Mày và mày là kẻ trộm chiếm tổ chim khách, Thích Bành Phương là kẻ tiểu nhân thấy lợi quên nghĩa, hai lão già khốn kiếp là đầu sỏ hại c.h.ế.t tao. Tất cả bọn mày đều đáng c.h.ế.t! Đều xuống chôn cùng tao.”
Thích Mộc Cẩn khẩy một tiếng, gì nữa.
Cha Thích thể tin nổi.
“Tiểu Phí, con… con nghĩ như ?”
Thích Nhược Phí c.h.ế.t , ma còn sợ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-tich-luy-cong-duc/chuong-478-mang-chui-ca-nha-ho-thich-toi-muon-gap-me-toi.html.]
Nực .
Cô lạnh lùng :
“Kẻ chê đắn là các ? Kẻ cho chồng mà chửa là đứa con trai quý báu của các ? Mẹ cô đơn một sinh , c.h.ế.t trong căn phòng trọ rách nát, các còn đang vui mừng hớn hở chờ bế cháu trai ? Mẹ đắn đến cũng thể một m.a.n.g t.h.a.i .”
“Đủ .”
Thích Phương Đức nhắm mắt , cả như già mười tuổi.
“Là của ba.”
“Đương nhiên là của ông!”
Thích Nhược Phí hận Thích Phương Đức nhưng tình m.á.u mủ cha con tự nhiên khiến cô tự chủ mà ỷ đàn ông .
Cô kẹt giữa yêu và hận, cứu rỗi, chỉ thể trút hết hận thù lên khác, mới tìm chút bình yên trong chốc lát.
“Đủ cái gì mà đủ?”
Thoát khỏi sự trói buộc của thể xác, Thích Nhược Phí cần chịu sự dày vò của tình nữa, trực tiếp bung lụa.
“Ông luôn miệng yêu , chẳng vẫn kết hôn sinh con với khác . Chân chia tay với , chân vô phùng hàm tiếp. Ông ngay cả việc quang minh chính đại mua cho bà một ngôi mộ cũng dám, ông tư cách gì yêu bà ? Có tư cách gì dạy dỗ ? Nếu ông thực sự cảm thấy nợ thì nên lập di chúc sớm, chuyển hết tài sản sang tên . Mua vài bộ quần áo trang sức thì tính là gì? Sự thiên vị mà ông , chẳng qua chỉ là bố thí, tại thỏa mãn?”
Môi Thích Phương Đức mấp máy, kinh ngạc đến mức nên lời.
Thích Mộc Cẩn ngược chút cô với con mắt khác.
Đừng chứ, nửa đoạn đầu mắng phết.
Chứ còn gì nữa, luôn miệng tình yêu đích thực, đầu vô phùng hàm tiếp cưới mới.
Đây chẳng là hành vi của tra nam ?
Cảm thấy với bạch nguyệt quang và con gái cô ly hôn với vợ để đón Thích Nhược Phí về nhà, điển hình của việc cả hai.
Còn tự cho là thông minh ‘nhẫn đau cắt đứt tình yêu’, nuôi lớn lòng tham của Thích Bành Phương.
Nhìn những việc ông xem, quả thực là não tàn.
Thích Nhược Phí xả giận xong, cục tức nghẹn trong lòng tan quá nửa.
Cô hận tất cả nhà họ Thích một cách bình đẳng, cho dù là Chương Diệc Như và Thích Mộc Cẩn vẻ vô tội.
Dù lập trường và góc độ của cô , hai con chính là kẻ trộm chiếm tổ chim khách.
Chỉ tiếc là cô thể báo thù cho và .
Trong lòng bao nhiêu bất bình, cuối cùng cũng chỉ đành chấp nhận.
Cô về phía Bộ Vi, giọng điệu cuối cùng cũng bình hòa trở . “Mẹ đầu t.h.a.i ? xuống địa phủ còn thể gặp bà ?”
Tất cả những gì cô về , đều bắt nguồn từ lời kể của Thích Phương Đức và tấm ảnh cũ ố vàng .
Trong những ngày tháng vợ chồng Thích Bành Phương lạnh nhạt ngó lơ, điều duy nhất thể an ủi cô , chính là nỗi nhớ về .
Cô ghen tị với Thích Mộc Cẩn, thực vì đối phương thể danh chính ngôn thuận gọi Thích Phương Đức là ba mà là Thích Mộc Cẩn một yêu thương cô .
Thích Mộc Cẩn sự khao khát và chua xót trong giọng của cô , bỗng nhiên nhớ hồi nhỏ.
Cô và Thích Nhược Phí lớn lên cùng từ nhỏ, lúc còn nhỏ ngây thơ gì, quan hệ của hai thực , gần như hình với bóng.
Sau từ lúc nào, Thích Nhược Phí đổi.
Chắc là lúc đó, cô thế của .
Bản tính Thích Nhược Phí , chỉ là sự tự ti về xuất và sự lạnh nhạt của cha nuôi, cùng với sự dung túng giới hạn của Thích Phương Đức khiến tính cách cô trở nên tự ti tự cao, khó chịu cố chấp.
Tâm trạng Thích Mộc Cẩn phức tạp, hận thù đối với Thích Nhược Phí giảm đôi chút.
Bộ Vi bấm đốt ngón tay tính toán. “Vẫn . Đợi cô xuống địa phủ, thể cầu xin phán quan, nhờ ngài bẩm báo một tiếng, xem Phong Đô Đại Đế cho phép con cô gặp nữa .”
Chủ yếu là Thích Nhược Phí tội nghiệt còn dùng tà thuật hại .
Điều trong sổ của phán quan, thuộc về đại ác.
Bộ Vi tiện vượt qua phán quan và Thập Điện Diêm La gọi hồn lên cho gặp Thích Nhược Phí, nếu cô thành tâm đó cảm động phán quan, chừng thể thành tâm nguyện.
Thích Nhược Phí , vẻ u ám mặt tan biến, chân thành : “Cảm ơn.”