Kênh bình luận ngoài tiếng thì là tiếng mắng c.h.ử.i.
Cha mở nhà hàng buffet, chứng tỏ điều kiện kinh tế khá giả, mà keo kiệt việc nuôi thêm một đứa con gái? Huống hồ đứa bé là ngoan ngoãn hiểu chuyện, trắng cũng chỉ là thêm một đôi đũa thôi mà.
Đến mức dung chứa nổi ?
[Niệm Từ Dữ Mặc: Cặp vợ chồng lòng lang sói nhất định chịu sự trừng phạt của pháp luật! Bọn họ g.i.ế.c , chỉ một câu trọng nam khinh nữ là xong chuyện .]
[A Trạch Trạch 10805: Các chú cảnh sát trong phòng livestream ơi, cơ hội trừ gian diệt ác đến !]
[Làm Công Chúa Thật Khó y: Em gái nhỏ đừng sợ, dũng cảm lên, khi đầu t.h.a.i hãy báo thù cho !]
[Trà Cam: Không chịu nổi, đau lòng quá, cha tàn nhẫn như ? Thằng em trai ranh con lớn lên chắc cũng chẳng lành gì, đáng lẽ bóp c.h.ế.t từ trong nôi!]
Tiểu Nô những dòng bình luận đó, vẻ mặt mờ mịt.
Báo thù?
Cô bé bao giờ nghĩ đến.
Cũng dám.
Ba luôn lạnh lùng với cô bé, cô bé sợ nhưng cũng khao khát tình yêu của họ. Tiếc là cho đến c.h.ế.t, vẫn .
Đứa trẻ chèn ép từ nhỏ thể sinh quá nhiều oán hận đối với cha , thể tay g.i.ế.c hại đấng sinh thành.
Lý Nặc Lượng sớm còn oán khí vì ma nhập nữa, trong mắt chỉ còn sự thương hại và xót xa, với cư dân mạng trong phòng livestream:
“Mọi đừng ép em nữa, em chỉ là một đứa trẻ. So với báo thù, lẽ em giải thoát hơn. Chuyện kiện tụng chốn nhân gian, cứ giao cho cảnh sát và pháp luật .”
Đại đa hâm mộ đều ủng hộ.
Không ai cũng dũng khí cắt đứt với cha , dù tình m.á.u mủ ruột rà là thiên tính.
Bộ Vi cách vẫy hồn phách Tiểu Nô , siêu độ cho cô bé.
“Đi , sẽ đốt đồ cúng cho em.”
Tiểu Nô gật đầu, vui vẻ.
“Cảm ơn chị xinh .”
Cô bé vẫy tay. “Chào các các chị.”
Hốc mắt Lý Nặc Lượng cay cay.
“Tạm biệt.”
Tiểu Nô .
Người hâm mộ vẫn còn đang gào , mắng c.h.ử.i cha cô bé bằng cầm thú, hy vọng kiếp cô bé gặp nhà yêu thương .
Cảnh sát thì hành động từ lâu.
Đầu tiên định vị ID của Lý Nặc Lượng, Lý Nặc Lượng phối hợp cung cấp địa chỉ nhà hàng cho cảnh sát, đó cảnh sát liền bắt .
Chưa đến tám giờ, cuộc sống về đêm mới bắt đầu, nhà hàng buffet tuy đông khách bằng cuối tuần nhưng cũng gần kín chỗ.
Cặp vợ chồng bận rộn còn hiểu chuyện gì xảy cảnh sát ‘mời’ .
Camera giám sát khôi phục cho thấy rõ ràng cảnh Tiểu Nô cha đ.á.n.h mắng xách cổ áo ném nhà kho, trong thời gian đó Tiểu Nô nhiều đập cửa cầu cứu từ lúc đầu lóc cầu xin, nhận , dần dần âm thanh yếu ớt đó gần như thấy nữa.
Trong lúc đó cha cô bé nhưng để thả cô bé .
Mãi đến tối ngày thứ tám.
Người đàn ông vác xác Tiểu Nô , cánh tay lộ của cô bé vết hằn, rõ ràng là do trói.
Điều đủ để chứng minh, đây là một vụ g.i.ế.c chủ đích!
Con nhà mất, cứ bừa là c.h.ế.t bệnh, ngoài cũng sẽ gì, càng ai rảnh rỗi báo cảnh sát.
Tiểu Nô biến thành ma cũng từng nghĩ đến chuyện báo thù nhưng cô bé vô tình nhập Lý Nặc Lượng khiến vụ án g.i.ế.c chôn vùi phơi bày ánh sáng.
Qua điều tra, cặp vợ chồng thường xuyên ngược đãi con cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-tich-luy-cong-duc/chuong-484-khong-muon-di-hoc.html.]
Chữ ‘Nô’ ở một nơi dùng tên cho trẻ con mang ý nghĩa đáng yêu nhưng đặt lên Tiểu Nô là sự sỉ nhục và ghét bỏ của cha đối với cô bé.
Cuối cùng cặp vợ chồng vì tình tiết vụ án nghiêm trọng, chồng tuyên án t.ử hình, vợ tù chung .
Thằng em trai ranh con về ở với ông bà nội, nhà hàng buffet cũng đóng cửa.
Người xưa cháu bà nội tội bà ngoại, ông bà nội cũng nuông chiều cháu trai hết mực, dung túng nó ngày càng to gan lớn mật, trời cao đất dày.
Trong một đòi mua máy chơi game cấu hình cao từ chối, nó nổi giận đùng đùng, nảy sinh ý đồ , cầm d.a.o đ.â.m c.h.ế.t ông bà.
Cuối cùng bắt.
Nuông chiều là con d.a.o hai lưỡi, hại hại .
[Bán Bộ Thần Tiên mời Không Muốn Đi Học kết nối.]
Nhìn cái tên là học sinh .
Quả nhiên, khi kết nối thành công, màn hình xuất hiện một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi. Trông mập, cau mày mím môi, mặt rõ bốn chữ...
vui.
“Chị ơi, tại con cứ học?”
Thiếu niên tên là Phó Tiểu Bảo, bé thở dài, khuôn mặt còn non nớt lộ vẻ tang thương của ông cụ non.
“Em thích học, thích thi cử, thích bài tập. ba em ngày nào cũng lải nhải bên tai, thi đỗ đại học sẽ tiền đồ, tìm việc , nuôi sống bản sẽ biến thành ăn mày xin ăn.”
Lông mày bé nhíu c.h.ặ.t hơn. “Bây giờ ăn mày xin cũng chẳng ai cho, thà nhặt rác còn hơn. Trạm chuyển phát nhanh ở khu chung cư em thu mua vỏ hộp, mỗi tháng bán bao nhiêu là tiền còn cao hơn lương của khối .”
Bộ Vi: “…”
Câu bảo cô trả lời thế nào đây?
[Ninh Dương Bá Gia Thích Cá Vàng Hoàng Đấu Ngư: Đừng , câu lý phết, chị Vi của chúng cạn lời luôn.]
[Thập Lý Xuân Phong: Trạm chuyển phát nhanh khu cũng thu mua vỏ hộp, mỗi ngày đều chất thành mấy đống to tướng. Đừng coi thường nhặt rác, thu nhập của nhặt rác cũng cao lắm đấy, điều vất vả thôi.]
[Tình Yêu C.h.ế.t Trong Dòng Thời Gian: @Thập Lý Xuân Phong Đi cũng vất vả mà nhưng ít nhất dầm mưa dãi nắng. Em trai vẫn còn ngây thơ lắm, là nếm mùi đời.]
[Giang Sơn Họa: Đi học quả thực con đường duy nhất nhưng là con đường dễ nhất trong đời, ba sai .]
[Cuốn Sổ Tay Ố Vàng: Bây giờ điều kiện , ngày xưa học còn cơ hội chứ, em trai trân trọng nhé.]
[Bụi Sao Lúc Hoàng Hôn: Em cũng thích học thích thi cử thích bài tập nhưng mà, vì cuộc sống mưu sinh thôi.]
[Họa Lâu Tây Bạn Phản Đàn Tỳ Bà: Bây giờ chịu khổ học hành, sẽ chịu khổ cuộc đời.]
[La Kính Lý Thanh Loan: Có mỗi để ý em đang ở ngoài đường ? Chẳng lẽ giống cô bé thi trượt sợ bố mắng nên bỏ nhà bụi ?]
Vị cư dân mạng đoán trúng phóc .
Phó Tiểu Bảo đúng là bỏ nhà bụi thật.
Bởi vì sắp khai giảng !
Con trai lẽ gan to hơn, nửa đêm nửa hôm một ở ngoại ô vắng vẻ cũng sợ gặp .
Đối với Phó Tiểu Bảo mà , gì đáng sợ hơn việc học.
“Em thích chơi game, em thể nhà thiết kế game. Không thích mấy bài văn ngôn khó hiểu, thích ngoại ngữ.”
Cậu bé còn hùng hồn, vỗ n.g.ự.c :
“Em yêu nước, chỉ tiếng Hán của nước mới là ngôn ngữ lợi hại nhất, những thứ khác đều là ngôn ngữ thiểu . Đã thiểu , học gì?”
Bộ Vi vì siêu độ vong hồn mà học mấy thứ ngoại ngữ: “…”
Chẳng lẽ cô yêu nước ?
Đứa trẻ thích học, tư duy logic mạnh đến đáng sợ.
“Em cũng nước ngoài, du lịch thể theo đoàn, căn bản cần lo vấn đề giao tiếp. Người nước ngoài đến Hoa Quốc càng nên nhập gia tùy tục, học tiếng Hán của chúng mới .”
Bộ Vi nữa im lặng.
Phó Tiểu Bảo lải nhải một hồi lâu, thấy ai trả lời, cuối cùng cũng phát hiện vẻ mặt cạn lời của Bộ Vi, thành thật hỏi: “Chị ơi, em đúng ?”